Truyện huyền huyễn

Tứ Sinh Tứ Thế: Chuyện Tình Yêu Của Một Cỏn Rắn Nhỏ

Giới thiệu truyện Tứ Sinh Tứ Thế: Chuyện Tình Yêu Của Một Cỏn Rắn Nhỏ

Tác Giả : Tử Tâm

Thể Loại : Ngôn tình cổ đại, Ngôn tình HE, Ngôn tình huyền huyễn Tieu thuyet ngon tinh

Tên gốc: 一条蛇的爱情故事 四生四世 – Chuyện tình yêu của một con rắn nhỏ
Edit: Lạc Bối Bối

Chuyện kể về một con thanh xà nhỏ, có ước mơ trở thành môn đệ của Đông Hải long cung, có hình dạng của con người.

Ta tự hỏi, mình tại sao phải làm Long nữ.

Ta tự trả lời chính mình, không phải đã nói rồi sao, ta mơ ước có được hình dạng của con người.

Ta hỏi mình vì cái gì muốn thành người.

Để nhìn đẹp đẽ hơn?

Chương 1: Còn nhớ năm đó?

Lúc ấy, ta vẫn còn là một con rắn.

Một con rắn nhỏ, thân thể tinh tế, ẩn núp trong động, chờ đợi người đi qua.

Từ xa xưa lưu truyền, nếu giết chín trăm chín mươi chín người liền có thể đắc đạo, hơn nữa có thể làm môn hạ của Đông hải long cung, trở thành long tử long nữ.

Ta là một con rắn có thân thể màu xanh lá cây đậm, ta di chuyển khúc chiết uyển chuyển.

Ta giết được ba người, đều là tiểu hài tử, bọn họ đến cửa động của ta để hái trái cây, ta nhẹ nhàng cắn lên cổ chân bọn chúng, chúng không một lời ngã xuống. Ta hiếu kỳ xem xét, bọn chúng có khuôn mặt tròn tròn, thân thể mập mạp, làn da trắng trắng.

Ta đánh vỡ quan niệm truyền thống của xà tộc, bắt đầu cảm thấy loài người thật mỹ lệ.

Ta nhìn thấy người thứ tư, là một thư sinh, hắn nhẹ nhàng đi qua trước mặt ta, ta xem ngây người, không hề có ý nghĩ sẽ cắn hắn.

Đúng lúc ấy, một con bạch xà theo bên cạnh ta trốn ra ngoài, hướng về phía chàng thư sinh.

Thế là từ đó, ở nhân gian có một câu chuyện tình: Bạch nương tử cùng Hứa Tiên.

Nếu như lúc ấy ta nhanh hơn một chút, thì chuyện xưa chắc hẳn sẽ đổi tên là: Lục cơ cùng Hứa Tiên.

Từ khi ta có thể bắt đầu gọi tên mình, ta liền xưng là Lục Cơ.

Lần thứ năm…. Ta nhìn thấy một người, có lẽ chẳng hề có thể gọi hắn là một người.

Các tiền bối lại giảng giải: Bái nhập Long cung, sau đó trở thành logn tử long nữ, có thể có được hình dạng của con người.

Hình dạng thân thể con người! Chỉ vì thân thể này, ta cũng muốn nỗ lực.

Thế là ta cắn người thứ năm, trong nháy mắt đó, thân thể ta bỗng bị nhấc lên cao, ta nghe thấy một thanh âm nhẹ nhàng: Nga, là ngươi.

Thân thể ta cuộn tròn trên tay hắn, có một chút sợ hãi, ta thử cắn tay hắn, hắn dùng ngón tay kia búng lên trán ta: “Tiểu lục xà nghịch ngợm.”

Ta thực sự sợ hãi, ta nghĩ, ta giết không được hắn, lại không tu được đạo hạnh, phải xử lý thế nào?

Hắn nói: “Nhất định muốn giết ta mới có thể đắc đạo?”

Ta nghĩ: Đúng a. Nghĩ xong mới cảm thấy không đúng, hắn thế nào lại biết rõ ta đang nghĩ gì? Ta kinh hoảng một chút,, nhưng không thể thoát ra khỏi bàn tay hắn.

Hắn cười: “Trì độn.” Hắn hỏi: “Ngươi muốn đạo hạnh làm gì? Làm một con rắn nhỏ bình thường không tốt sao?”

Ta nghĩ: Ta muốn bái long cung, ta muốn làm long nữ, ta muốn có hình dạng con người.

Hắn thở dài: “Rắn muốn làm người, nào biết người không muốn làm xà?”

Ta không hiểu, liền không nghĩ nữa.

Trong vài giây kế tiếp, xảy ra một sự kiện vô cùng kỳ diệu, mắt ta bỗng nhiên không mở ra được, chỉ nghe tiếng gió vang lên, khi ta mở mắt ra, phát hiện chung quanh tất cả đều đã thay đổi.

Ta cuống quýt nghĩ: Đây là nơi nào?

Hắn trả lời: “Đây chính là Đông hải long cung.”

A. A a. A a a a.

Không biết tại sao, Long cung công chúa cư nhiên đón nhận một con rắn như ta làm đệ tử, ta cực kỳ vui vẻ, không biết rõ phải biểu đạt như thế nào, bỗng nhiên ta lè lưỡi, liếm ngón tay hắn một chút.

Hắn biến sắc, nửa buổi than một tiếng: “Không vì nụ hôn này của ngươi, ta không biết lại muốn kết xuống trần chút trần duyên.”

Nói xong câu đó hắn liền đi, ta không hiểu sự thể thế nào, nhưng ta rốt cục cũng thành môn hạ Long cung, ta cảm thấy mình quả may mắn.

Chương 2

Rất lâu rất lâu về sau, ta hiểu được ý tứ câu nói của hắn năm đó.

Lần thứ hai gặp hắn là thời điểm ta đã trở thành long nữ; mà hắn đã thành phàm nhân.

Công chúa nói cho ta, năm đó người đã đưa ta tới, là một vị thần rất nổi tiếng trên trời.

Chính là, một ngày ta thấy hắn ở thành Trường An. Ta liếc mắt một cái liềnn hận ra là hắn. Ánh mắt hắn không còn thần thái năm xưa.

Ta hỏi hắn: “Ngươi còn nhớ ta không?”

Hắn lắc đầu.

Ta hỏi lại: “Ngươi còn nhớ ngày ngươi làm thần tiên không?”

Hắn lắc đầu.

Ta lại hỏi: “Chẳng lẽ cả con thanh xà nhỏ cũng quên sao?”

Hắn vẫn là lắc đầu.

Ta hỏi: “Ngươi vì cái gì không nói chuyện? Ngươi thế nào không nói?”

Hắn lắc đầu.

Ta kinh ngạc: “Chẳng lẽ…”

Hắn gật gật đầu, chỉ chỉ chính miệng mình, lắc lắc đầu.

Thiên a, hỡi thế gian.

Hắn đã từng là một vị thần đầy quyền năng như thế, hiện giờ lại thành một phàm nhân, hơn nữa còn không thể cùng người khác trò chuyện!

Ta triệt để thất vọng.

Ta thỉnh giáo sư phụ: “Tại sao người đó từ lúc sinh ra tới giờ đã không thể nói chuyện?”

Sư phụ nghĩ nghĩ, nói: “Là kiếp trước kẻ đó nói chuyện chọc phải nghiệt duyên.”

Đêm đó, cả đêm ta không thể ngủ.

Ta nên làm gì? Ta có thể làm cái gì? Vẫn giống như trước đây, mỗi ngày luyện công, làm một Long nữ ưu tú sao?

Ta tự hỏi, mình tại sao phải làm Long nữ.

Ta tự trả lời chính mình, không phải đã nói rồi sao, ta mơ ước có được hình dạng của con người.

Ta hỏi mình vì cái gì muốn thành người.

Để nhìn đẹp đẽ hơn?

Ta cười khổ.

Là cái gì? Chẳng lẽ…. Ngươi thực không biết rõ?

A…

Nghĩ tới Bạch nương tử.

Lừa người, ta đang lừa chính mình.

Có lẽ rất lâu trước kia, ta chỉ cảm thấy làm người thật là tốt, nhưng trải qua một thời gian, ta biết rõ ta muốn làm người là vì muốn có một ngườikhác yêu ta…

Ngày đó ta gặp hắn.

Ta mơ ước có một thần tiên sẽ yêu một con rắn thành tinh.

Các ngươi nói xem, có buồn cười không…. Ha ha… ha ha…

Ta dùng tay áo che mặt.

Không, không có, không có nước mắt. nước mắt ở trong lòng ta, tràn ra, lưu lại không ra.

Ta ngủ không được, lẳng lặng ra ngoài thư giãn.

Bên ngoài, trăng sáng huyền diệu, trên mặt biển, lấp lánh ánh ngân quang, cảnh đẹp đến mức không thể thở. Ta cảm thấy mê muội, rất giống…. rất giống cảm giác khi hắn búng nhẹ lên trán ta năm đó.

Sóng bạc lung linh, như một truyền thuyết cổ xưa, những giấc mơ xưa, như mơ mộng, như giam giữ nước mắt, đau đớn của người khác trong trái tim sáng lấp lánh.

Bỗng nhiên, ta nghe thấy tiếng hai người nói chuyện.

ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s