Truyện huyền huyễn

Vũ Khí Bóng Đêm 1: Thành Phố Xương

Giới thiệu truyện Vũ Khí Bóng Đêm 1: Thành Phố Xương

Tác Giả : Cassandra Clare

truyện ngôn tình lãng mạn

Một thế giới bí ẩn sắp bị tiết lộ…

Khi ghé đến CLB Pandemonium ở thành phố New York, cô gái mười lăm tuổi Clary Fray chưa bao giờ mong rằng mình sẽ chứng kiến một vụ giết người – huống hồ thủ phạm ra tay lại là ba thiếu niên có hình xăm kỳ lạ trên người và sử dụng những vũ khí dị thường. Clary biết mình nên gọi cảnh sát, nhưng làm sao để cô giải thích với họ đây khi mà cái xác đã biến mất, không để lại chút dấu vết, trong khi đó, chẳng ai ngoài Clary trông thấy ba kẻ sát nhân.

Tuy có bất ngờ vì bị Clary nhìn thấy, nhưng ba người nọ đã giải thích cho cô: họ là những Thợ Săn Bóng Tối, một nhóm những chiến binh bí ẩn dâng hiến đời mình để quét sạch ma quỷ khỏi trái đất. Trong vòng hai mươi bốn giờ, mẹ Clary đã mất tích và chính Clary cũng bị một con quỷ tấn công.

Nhưng tại sao lũ quỷ lại nảy sinh hứng thú với những người phàm như Clary và mẹ cô? Và làm thế nào cô bỗng nhìn thấy những sự vật vô hình? Các Thợ Săn Bóng Tối rất tò mò muốn biết…

Thông tin tác giả:

Cassandra Clare (27/07/1973), tên thật là Judith Rumelt, nhà văn người Mỹ chuyên viết về thể loại tiểu thuyết kỳ ảo. Từng làm việc tại nhiều tạp chí và tòa báo cỡ nhỏ, trong đó có The Hollvwood Reporter

Thành phố Xương là tiểu thuyết đầu tay của cô, mở đầu cho sê-ri Vũ khí bóng đêm, xuất bản ở Mỹ từ 27/3/2007, được xếp vào danh sách tiểu thuyết ăn khách nhất do New York Times bình chọn.

Thông tin thêm:

Thành phố Xương được chuyển thể thành phim truyện nhựa cùng tên bởi Hãng Unique Features và Constantin Film, bắt đầu phát hành toàn thế giới từ tháng 8.2013.

Hấp dẫn bởi thể loại phiêu lưu mạo hiểm, kỳ ảo, huyền bí, lãng mạn, phim do chính tác giả chuyển thể kịch bản cùng nhà biên kịch Jessica Postigo, Harald Zwart đạo diễn.

Chương 1: Xứ quỷ

NGUỒN GỐC BỊ PHONG KÍN

Tôi hát về Hỗn mang và Đêm dài vĩnh cửu
Bài hát được Nàng Thơ của địa đàng hạ thế dạy tôi
Nguồn gốc bị phong kín và tiết lộ…
– John Milton, Paradise Lost

1

XỨ QUỶ

“Cậu đùa tôi chắc,” tay bảo vệ khoanh tay trước bộ ngực hộ pháp và nói. Hắn trợn mắt nhìn xuống gã con trai mặc áo khoác kéo khóa màu đỏ mà lắc lắc cái đầu cạo trụi hủi. “Cậu không được mang thứ đó vào đây.”

Khoảng năm chục cô cậu choai choai đang lố nhố xếp hàng bên ngoài câu lạc bộ Xứ Quỷ nhoài người lên hóng chuyện. Phải đợi thật lâu mới được vào một câu lạc bộ dành cho đủ mọi lứa tuổi, đặc biệt lại vào một tối Chủ nhật thế này, mà xếp hàng thì lấy đâu ra nhiều chuyện hay ho cơ chứ. Đám bảo vệ thì hung tợn và luôn sẵn sàng lao thẳng tới bất cư kẻ nào có vẻ sắp sửa gây rối. Clary Fray 15 tuổi, đang đứng xếp hàng cùng cậu bạn thân, Simon, nhoài người theo những người khác, hy vọng tìm được chút phấn khích.

“Ôi, thôi nào.”Cậu con trai kia giơ cái vật kia lên cao quá đầu. Trông nó giống một thanh xà gỗ, nhọn một đầu. “Là một phần trong trang phục của tôi thôi mà.”

Tay bảo vệ nhướn mày. “Trang phục kiểu gì?”

Cậu kia cười toe toét. Anh chàng này trông khá bình thường như những ai đến cái Xứ Quỷ này thôi, Clary nghĩ bụng. Mái tóc nhuộm màu xanh chói tua tủa chĩa quanh đầu cậu ta như xúc tu của một con bạch tuộc bị giật mình, nhưng mặt mày thì không xăm vằn xăm vện còn môi và tai cũng chẳng có mấy thanh kim loại to tướng. “Tôi là thợ săn ma cà rồng.” Cậu ta đè món đồ gỗ xuống. Thanh gỗ dễ dàng bẻ cong như cọng cỏ giạt sang một bên. “Hàng giả ấy mà. Bằng mút thôi. Đấy thấy chưa?”

Đôi mắt to của cậu này mang màu xanh lá sáng quắc, Clary để ý thấy vậy: màu của cỏ mùa xuân không bao giờ bị đông cứng. Có lẽ là kính áp tròng màu. Tay bảo vệ nhún vvai, bỗng dưng cứ như là đã chán rồi. “Gì cũng được. Đi vào đi.”

Cậu ta lách qua tay bảo vệ mà đi vào, nhanh như chạch. Clary thích nhịp đánh vai, cái cách cậu ta hất tóc khi đi. Có một từ dành cho kiểu con trai này mà mẹ cô hẳn sẽ dùng – vô ưu.

“Cậu nghĩ thằng đấy dễ thương chứ gì,” Simon nói, có vẻ cam chịu. “Phải không?”

Clary chọc cùi chỏ vào mạng sườn bạn, nhưng không trả lời.

Bên trong, câu lạc bộ mù mịt khói băng khô. Những ánh đèn màu sặc sỡ nhảy nhót trên sàn nhảy, biến sàn thành một xứ sở thần tiên ngập tràn màu sắc những xanh lơ cùng xanh lục chát chúa, những hồng đào chói lọi cùng vàng kim lóng lánh.

Anh chàng mặc áo khoác đỏ vuốt vuốt con dao dài xọc sắc lẻm trong tay, môi cười hờ hững. Dễ quá đi mà – một chút ảo ảnh lên con dao, khiến nó trông vô hại. Thêm chút huyễn hoặc trong mắt, thế là khi tay bảo vệ nhìn thẳng vào mắt hắn, tay ấy lú ngay. Tất nhiên, thật ra hắn có thể đi vào chẳng chút khó khăn gì, nhưng như vầy mới vui một chút – trêu đùa đám người phàm, bày trò ngay trước mặt chúng, phủi tay ngay trước những đôi mắt mù tịt trên mấy khuôn mặt ngây ngay ngô ngô của chúng.

Không phải là loài người không hữu dụng. Đôi mắt xanh lục của gã thiếu niên lướt khắp sàn nhảy, nơi những tay những chân bọc trong lụa và vải da đen tuyền thoắt ẩn thoắt hiện trong những cột khói uốn lượn khi đám người thường uốn éo theo nhạc. Những cô gái hất mái tóc dài, những cậu trai lắc lắc cái hông quấn vải da, những làn da trần đẫm mồ hôi lấp lánh. Sức sống thanh xuân đang tràn khỏi chúng, những đợt sóng năng lượng cuộn lên trong hắn váng vất lâng lâng. Môi hắn cong lên. Bọn người phàm này không biết chúng may mắn đến thế nào đâu. Chúng nào hay phải khó nhọc thế nào để duy trì sự sống tại một thế giới chết, nơi mặt trời lơ lửng như một cục than cháy rực. Mạng sống của bọn người phàm cháy rực rỡ như ánh nến – nhưng cũng rất dễ thổi tắt phụt.

Hắn nắm chặt lấy con dao mang theo, vừa dợm bước vào sàn nhảy thì một cô gái rời khỏi đám đông đang nhảy nhót và bước về phía hắn. Hắn nhìn chằm chằm vào cô gái. Cô ta xinh đẹp, so với tiêu chuẩn của con người – mái tóc dài đen huyền như mực, mắt đen như than. Chiếc váy trắng dài chấm đất, kiểu váy phụ nữ những thế kỷ trước thường mặc. Cổ tay áo viền đăng ten ôm lấy cổ tay nhỏ nhắn. Cô ta đeo một sợi dây chuyền bạc to bản, với mặt đá đỏ sậm cỡ nắm tay trẻ sơ sinh. Hắn chỉ cần liếc qua là biết nó là hàng thật – thật và quý hiếm. Mồm hắn bắt đầu ứa nước dãi khi cô ta tới gần. Sức sống hừng hực từ cô ta tràn ra như máu đang tuôn trào từ vết thương hở. Cô ta mỉm cười, đi qua hắn, nháy mắt với hắn. Hắn quay người đi theo, nếm lấy mùi vị của cái chết vô hình của cô gái xì xèo trên môi hắn.

Với hắn, hành sự bao giờ chẳng dễ. Hắn đã cảm nhận được năng lượng từ sự sống sắp tiêu tán của cô gái kia đang lan tỏa vào từng huyết mạch hắn giống như ngọn lửa vậy. Loài người quá ngu ngốc. Chúng có một thứ quý giá nhưng chẳng bao giờ buồn bảo vệ. Chúng vứt bỏ mạng sống vì tiền, vì mấy gói bột, vì nụ cười quyến rũ của một kẻ xa lạ. Cô gái kia là một bóng ma mờ ảo đang bước qua làn khói màu. Cô ta đi tới bức tường thì quay lại, hai tay túm tà váy, vừa nâng váy lên vừa cười với hắn. Bên dưới váy, cô ta đi đôi bốt cao tới đùi.

Hắn thong dong bước tới, da hắn ngứa râm ran vì sự gần gụi với cô nàng. Nhìn gần thì cô ta không hề hoàn hảo: hắn có thể thấy mascara lem nhem xuống dưới mắt, mồ hôi làm tóc cô ta bết vào cổ. Hắn có thể ngửi thấy mùi chết chóc nơi cô gái, cái thứ mùi thối rữa ngọt nào. Bắt được bé rồi nhé, hắn nghĩ.

Một nụ cười đẹp nở trên môi cô gái. Cô ta bước sang một bên, và hắn có thể thấy cô nàng đang dựa người vào một cánh cửa đóng. Dòng chữ CẤM VÀO – NHÀ KHO được viết nguệch ngoạc bằng sơn đỏ trên cửa. Cô nàng cho tay ra sau tìm lấy nắm đấm cửa, vặn mở, rồi lách mình vào trong. Hắn thoáng thấy những thùng đồ chồng chất, dây nhợ chằng rối tung. Một nhà kho. Hắn liếc ra sau – không ai nhìn. Cô ta muốn riêng tư thì lại càng tốt cho hắn.

Hắn chui vào phòng theo sau cô gái, không hay biết rằng chính hắn cũng đang bị bám đuôi.

“Này,” Simon nói, “nhạc hay, nhỉ?”

Clary không trả lời. Họ đang nhảy, hoặc đại loại thế – liên tục lắc tới lui rồi thi thoảng chúi nhủi xuống sàn như thể một trong số họ vừa làm rơi kính áp tròng – kẹt giữa một nhóm nam thiếu niên mặc đồ bó sát lấp lánh ánh kim loại, và một cặp đôi người Châu Á đang hôn nhau đắm đuối, mái tóc nối nhuộm màu của họ bện vào nhau như dây leo. Một cậu chàng môi xỏ khuyên và đeo ba lô hình gấu teddy đang phát không mấy viên thuốc kích thích bằng thảo dược, chiếc quần thụng của cậu ta bay phần phạt do gió từ quạt máy. Clary không quan tâm nhiều tới những gì ngay sát xung quanh – cô đang dán mắt vào cậu thiếu niên tóc xanh lúc nãy đã dẻo mồm để được vào câu lạc bộ. Cậu ta đang đi xuyên qua đám đông như thể tìm kiếm gì đò. Trong cách di chuyển của cậu ta có gì đấy khiến cô ngờ ngợ…

“Vì một nhẽ, mình đang thấy vui cực,” Simon nói tiếp.

Dường như là không phải, Simon, như thường lệ, trông lạc lõng giữa câu lạc bộ, trong chiếc quần bò và áo phông cũ in chữ MADE IN BROOKLYN ngang trước ngực. Đầu tóc mới gội của cậu mang màu nâu chứ không phải xanh chẳng phải hồng, rồi còn cặp kính đang ngự méo xẹo trên chóp mũi. Trông Simon không có vẻ như đang hưởng thụ quyền năng của bóng tối mà giống như đang trên đường đến câu lạc bộ cờ vua thì hơn.

“Ừ hử.” Clary biết rõ Simon tới Xứ Quỷ với cô chỉ vì cô thích tới đó, chứ thực ra cậu nghĩ nơi này chán kinh. Cô thậm chí còn chẳng chắc vì lý gì cô thích chỗ này – là trang phục, là thứ âm nhạc nghe như mơ màng, là cuộc đời của một ai đó, chứ không phải cuộc sống buồn tẻ thường ngày của chính cô. Nhưng cô luôn nhút nhát không muốn trò chuyện với một ai khác ngoài Simon cả.

Cậu thiếu niên tóc xanh da trời đang rời sàn nhảy. Cậu ta trông hơi ngơ ngác, như thể đã không tìm thấy người mà mình đang tìm. Clary tự hỏi chuyện sẽ thế nào nếu cô tiến lên và giới thiệu mình với cậu này, đề nghị dẫn cậu ta đi tham quan. Có thể cậu ta chỉ trân trối nhìn cô. Hoặc có thể cậu ta cũng quá nhút nhát. Có thể cậu ta sẽ thấy biết ơn và hài lòng, nhưng lại cố không thể hiện thái độ gì, kiểu đám con trai thường thế – như cô sẽ biết ngay. Có lẽ…

Cậu tóc xanh đột ngột đứng thẳng dậy, tập trung chăm chú, giống như con chó thấy được miếng mồi. Clary nhìn theo hướng cậu ta nhìn, và thấy cô gái trong chiếc váy trắng.

À thì ra là thế. Clary nghĩ, cố không cảm thấy giống một quả bóng bay bị xì hơi. Mình đoán chuyện phải thế thôi. Cô gái đó rất xinh đẹp, loại con gái Clary luôn muốn vẽ – cao và thon thả như một dải ruy băng, với suối tóc đen óng ả. Ngay cả ở khoảng cách xa thế này, Clary vẫn thấy mặt dây chuyền đỏ trên cổ cô ả. Mặt dây đang phập phòng dưới ánh đèn sàn nhảy giống như một trái tim tách lìa khỏi cơ thể.

“Mình cảm thấy,” Simon nói tiếp, “rằng DJ Bat tối nay đang trổ tài đặc biệt phi thường. Cậu đồng ý không?”

ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s