Truyện huyền huyễn

Vũ Khí Bóng Đêm 3: Thành Phố Pha Lê

Giới thiệu truyện Vũ Khí Bóng Đêm 3: Thành Phố Pha Lê

Tác Giả : Cassandra Clare
Tieu thuyet ngon tinh
Để cứu mẹ, Clary phải đột nhập vào Thành Phố Pha Lê, quê hương của Thợ Săn Bóng Tối, dù biết việc mình làm là phạm Luật, mà phạm Luật nghĩa là chết. Tình hình càng tệ hơn với Clary khi Jace không muốn cô xuất hiện ở đây, còn Simon bị các Thợ Săn Bóng Tối ném vào tù bởi muốn khám phá bí mật tại sao một ma cà rồng như cậu lại có thể đi lại dưới ánh nắng. Trong hành trình vén tấm màn bí mật, khám phá quá khứ của gia đình, Clary kết bạn với một Thợ Săn Bóng Tối bí ẩn – Sebastian. Trước việc Valentine đang tập trung toàn lực để tiến hành diệt chủng giới Nephilim, các Thợ Săn Bóng Tối buộc phải hợp tác với những kẻ thù truyền kiếp để đánh bại ông ta. Nhưng cư dân Thế Giới Ngầm và Thợ Săn Bóng Tối có thể bỏ nỗi hiềm khích sang một bên hay không? Trong khi Jace biết anh dám liều tới mức nào vì Clary, liệu cô có thể dùng năng lực mới phát hiện để cứu Thành Phố Pha Lê, dẫu cái giá phải trả lớn đến mức nào không?

Hãy đến với tập ba của series bán chạy trên toàn thế giới – Vũ khí Bóng Đêm – để bị hớp hồn bởi những câu chuyện tình buồn, những bí mật đáng sợ của quá khứ và một cuộc chiến gay cấn giữa Thiện và Ác? Bên nào sẽ giành phần thắng đây?

Chương 1: Cổng dịch chuyển

Cái lạnh đột ngột của tuần trước đã qua; mặt trời rực rỡ tỏa sáng trên cao trong khi Clary chạy vội trên khoảng sân trước nhà chú Luke phủ lớp bụi dày, mũ áo khoác kéo lên giữ cho tóc cô không lòa xòa xuống mặt. Thời tiết có thể đã ấm lên nhưng những cơn gió lạnh tạt tới từ dòng East River quả thực vẫn cắt da cắt thịt. Trong gió có hơi hướm của mùi hóa chất nhàn nhạt hòa cùng mùi nhựa đường, xăng dầu của Brooklyn và mùi đường cháy từ xí nghiệp bỏ hoang ở cuối đường.

Simon ngồi ườn trên chiếc ghế tựa đã hỏng lò xo ở hiên trước và đợi cô. Cậu để chiếc DS[1] thăng bằng trên hai đầu gối quần bò xanh và đang dùng bút cảm ứng thật lực tấn công cái màn hình. “Ghi điểm,” cậu nói khi cô bước lên bậc tam cấp. “Mình đâm tung đít xe trong Mario Kart đây này.”

[1] DS hay còn gọi là máy Nitendo DS, là hệ máy điện tử cầm tay do hãng Nitendo phát triển và sản xuất. – ND.

Clary hạ mũ xuống, lắc tóc khỏi lòa xòa xuống mắt và lần tìm chìa khóa trong túi áo. “Cậu đã ở đâu thế? Mình gọi cho cậu cả sáng nay rồi.”

Simon đứng dậy, nhét cái máy hình chữ nhật vào cặp. “Mình ở nhà Eric. Ban nhạc có buổi tập.”

Clary ngừng vặn ổ khóa – lúc nào ổ khóa cũng kẹt hết – đủ lâu để nhíu mày nhìn bạn. “Ban nhạc có buổi tập? Vậy là cậu vẫn…”

“Trong ban nhạc? Sao lại không chứ?” Cậu bạn tới gần cô. “Đây, để mình giúp cho.”

Clary đứng im trong khi Simon điệu nghệ vặn chiếc chìa khóa với lực vừa đủ, làm cái ổ khóa cũ gỉ cứng đầu chịu mở ra. Tay cậu với làn da lành lạnh, giống nhiệt độ ngoài trời lướt nhẹ qua tay cô. Cô hơi rùng mình. Họ đã thôi cố gắng hình thành mối quan hệ yêu đương vào tuần trước, vậy mà tới giờ cô vẫn thấy bối rối mỗi khi gặp cậu bạn.

“Cám ơn.” Cô cầm lại chìa khóa mà không buồn nhìn bạn.

Trong phòng khách khá nóng nực. Clary treo áo khoác lên mắc trong hành lang trước và bước vào phòng ngủ cho khách, Simon theo sát gót. Cô nhăn mặt. Va li của cô mở tung ở trên giường như cái vỏ sò, quần áo và những cuốn tập vứt bừa bãi khắp nơi.

“Mình tưởng cậu chỉ ở Idris trong hai ngày,” Simon nói, nhìn đống bừa bộn có chút chê trách.

“Đúng thế, nhưng mình chẳng biết cần mang theo gì nữa. Mình chẳng có cái váy nào, mà nếu mình không được phép mặc quần dài ở đó thì sao đây?”

“Sao cậu lại không được mặc quần dài ở đó chứ? Idris là một đất nước khác, không phải một thế kỷ khác.”

“Nhưng những Thợ Săn Bóng Tối rất cổ hủ, và Isabelle luôn mặc váy-” Clary ngừng nói và thở dài. “Chẳng có gì đâu. Chỉ là mình xả tất cả lo lắng về mẹ lên tủ quần áo ấy mà. Nói về chuyện khác đi. Buổi tập ra sao? Vẫn chưa có tên cho ban nhạc hả?”

“Ổn.” Simon nhảy phắt lên bàn ngồi, hai chân đung đưa trên mặt sàn. “Bọn mình đang tính tới một khẩu hiệu mới. Một cái gì đó nghe mỉa mai, như kiểu “Chúng tôi đã thấy hàng triệu khuôn mặt và khiến tới tám mươi phần trăm say như điếu đổ.”

“Cậu đã nói với Eric và những thành viên khác…”

“Rằng mình là ma cà rồng? Không. Cậu đâu thể chêm chuyện đó vào cuộc trò chuyện bình thường được.”

“Có lẽ là không, nhưng các cậu là bạn. Họ nên biết. Và hơn nữa, rồi họ sẽ nghĩ cậu giống một vị thần nhạc rock, giống như ma cà rồng Lester ấy.”

“Lestat,” Simon nói. “Đó là ma cà rồng Lestat[2]. Và hắn ta là nhân vật giả tưởng. Dù sao, mình cũng đâu thấy cậu chạy khắp nơi loan tin cho bạn bè rằng cậu là Thợ Săn Bóng Tối đâu.”

[2] Ma cà rồng Lestat là nhân vật trong tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Anna Rice.

“Bạn bè nào? Cậu là bạn mình.” Cô ngồi lên giường và ngước nhìn Simon. “Và mình đã nói cho cậu biết, đúng không?”

“Vì cậu không còn lựa chọn nào khác.” Simon nghiêng đầu quan sát cô. Ánh đèn ngủ chiếu lên mắt cậu, biến màu mắt cậu thành màu bạc. “Mình sẽ rất nhớ cậu khi cậu đi vắng.”

“Mình cũng nhớ cậu,” Clary nói, dù cô đang nổi da gà vì sự phấn khích đang phập phồng trong lồng ngực khiến cô khó lòng tập trung. Mình sẽ tới Idris! Trí óc cô đang ngâm nga. Mình sẽ thấy quê hương của Thợ Săn Bóng Tối, thấy Thành Phố Pha Lê. Mình sẽ cứu mẹ .

Và mình sẽ ở cùng Jace.

Đôi mắt Simon lóe sáng như thể nghe được suy nghĩ của cô, nhưng giọng cậu lại từ tốn. “Nói cho mình nghe lại xem nào – Vì sao cậu phải tới Idris? Vì sao cô Madeleine và chú Luke không thể lo liệu chuyện này mà không có cậu?”

 ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s