Truyện huyền huyễn

THIÊN TÀI TƯỚNG SƯ

Giới thiệu truyện THIÊN TÀI TƯỚNG SƯ

Tác giả:Đả Nhãn
Thể loại:Đô Thị, Huyền Huyễn, Tiểu thuyết ngôn tình
Trạng thái:Full

Diệp Thiên, từ nhỏ lúc leo lên núi đã bắt gặp một đạo sĩ rồi bái làm thầy. Tuy nhiên, chỉ sau một tai nạn, cậu mới thật sự bắt đầu dấn thân vào con đường bói toán phong thủy đầy huyền ảo…

Câu chuyện về đề tài bói toán phong thủy này được độc giả đánh giá rất cao ở Trung Quốc Đại Lục, nơi tác giả phát hành nó lần đầu tiên.

Chương 1: Thiếu niên
Chương trướcChương tiếp

Mao Sơn!
Là một ngọn núi nổi tiếng về đạo giáo ở tỉnh Giang Tô, Trung Quốc, là đạo giáo Phái Thượng Thanh khởi nguyên, được Đạo gia gọi là “Thượng Thanh tông đàn”, có vẻ đẹp được ca tụng “Đất lành đệ nhất” ” động thiên thứ tám”!
Bởi vì thế núi quanh co, hình chữ “Dĩ” (giống chữ S), nên cổ còn gọi là Cú Khúc Sơn, Đạo gia có câu là “Cú Khúc chi Kim Lăng, thị dưỡng chân chi phúc cảnh, thành thần chi linh khư”.
Thời nhà Tây Hán có ba anh em nhà Họ Mao ở Hàm Dương, Thiểm Tây là Mao Doanh, Mao Cố, Mao Trung đến Cú Khúc Sơn tu đạo làm việc thiện, lưu truyền thế nhân, để ghi nhớ công đức của anh em nhà họ Mao, người đời sửa Cú Khúc Sơn thành Tam Mao Sơn (núi của ba anh em nhà họ Mao), tên gọi tắt là “Mao Sơn” .
Trong thời Đường, Tống, là thời kì đạo giáo Mao Sơn đạt được cường thịnh, phía trước núi sau núi, đỉnh núi, khe núi, có đến hơn ba trăm tòa kiến trúc đạo giáo, hơn năm ngàn cung, quan, điện, vũ … lớn nhỏ khác nhau, mấy nghìn người đạo sĩ, có cách nói “Tam cung, ngũ quan, bảy mươi hai Mao am” là vậy.
Nhưng tiến vào niên đại tám mươi của thế kỷ 20, trải qua mười năm đại nạn, Mao Sơn lại có vẻ có chút suy bại, mặc dù đầu niên đại tám mươi đã trải qua phục hồi, nhưng vẫn khó mà tái hiện thời kì cường thịnh như cũ.
Gần vùng chân núi Kim Đàn, xung quanh có mấy thôn trang nhỏ, lớn thì trên dưới một trăm gia đình, thôn nhỏ một chút, thậm chí chỉ có hơn mười hộ, mỗi lúc sáng sớm hay chạng vạng tối, đều có thể chứng kiến từng dải khói bếp ở khắp chân núi bay lên.
Trẻ con trong thôn đó, tới tuổi đến trường, đều phải đi bộ năm sáu dặm đường lên học tại trường trên thị trấn.
Niên đại này chưa thịnh hành cái gọi là trường nội trú hay ký túc xá, tan học phải tranh thủ chạy về nhà, nhưng cũng may quanh núi Mao Sơn không dã thú lớn, đi quen đường rồi, cũng không thấy cái gì đáng sợ.
– Diệp Tử, ngày mai được nghỉ rồi, tối nay sao chúng ta không chúc mừng nhỉ? Đi đến bãi ngô của Lý Nhị Lăng ăn trộm ngô có được hay không?
Ở một con đường nhỏ trên núi, ba bốn đứa trẻ chừng chín mười tuổi xuất hiện, trên lưng là chiếc cặp sách bị vá chằng chịt màu xanh biếc, đôi mắt nhỏ ngó nghiêng các hướng hai bên đường, đôi giày vải lộ ra đầu ngón chân còn cố ý đá lên hòn đá nhỏ trên mặt đất.
Nhắc tới ăn, ngoài cậu bé đi chính giữa ra, ánh mắt mấy cậu nhóc kia đều tỏa sáng, không kìm được nuốt nước miếng vào trong bụng.
Tuy rằng lúc này đã có những nhà trí thức muốn hô lên khẩu hiệu cải cách mở cửa, ở các thành thị vùng duyên hải phía nam, cũng đang tiến hành xây dựng kiến trúc hiện đại rất hoành tráng.
Nhưng tại đây, trong thôn nhỏ hẻo lánh này, mấy cậu nhóc đang ở vào cái tuổi ăn tuổi lớn này, thời gian rảnh mỗi ngày, ngoài việc chơi đùa, chuyện trò ra thì chỉ có ăn uống.
Đứa trẻ tên Diệp Thiên, nghe được tiểu lời của đứa mập nhất trong mấy đứa, mở miệng nói:
– Ăn ngô làm gì, buổi tối tới nhà của tớ ăn cá, còn có cua và lươn nữa…
Nói về gia cảnh, nhà Diệp Thiên là hộ mới đến, có thể nói là nhà nghèo nhất trong mấy nhà, nhưng cha của Diệp Thiên luôn tìm cách bổ sung dinh dưỡng cho con cái, không có thịt ăn, thì cũng chưa bao giờ thiếu con cá.
Nghe được có cá ăn, nước miếng của mấy đứa nhỏ kia nhất thời chảy ra, tay nghề nướng cá của nhà họ Diệp đúng là đỉnh cao, ngay cả dùng nước trắng nấu canh cá, cũng có thể làm cho người ta uống rồi mà vẫn thèm mãi.
– Diệp Tử, lươn là bạn câu được đúng không, bạn thật lợi hại, mình câu mãi mà không được.
Một cậu nhóc hâm mộ nhìn Diệp Thiên, có thể lớn lên sẽ giống quả bóng, cậu bé này tuyệt đối là thấy gì đó có thể ăn liền đút ngay vào miệng.
Câu lươn chính là công cụ kiếm sống, đồ câu thật ra đơn giản, dùng cái nan hoa xe đạp là được, một đầu mài nhọn, làm thành móc, bên kia uấn thành vòng tròn.
Sau khi tìm được lỗ lươn, là có thể đặt mồi câu vào trong lỗ, nếu như có lươn ăn mồi, kéo mạnh vào trong, khiến cho mồi câu vào sâu trong miệng nó, rồi chuyển một chút góc độ, thuận thế lôi ra ngoài lỗ, đúng lúc dùng tay kia thì cầm cổ lươn lôi ra khỏi lỗ.
Nói nghe có vẻ dễ dàng, nhưng phải có tốt độ nhanh, cũng rất khó, Diệp Thiên có thể trở thành đứa trẻ ” vàng” được trẻ con mấy thôn chung quanh mến, là vì việc đánh thắng các đối thủ cùng tuổi khắp làng, một tay câu lươn có kỹ thuật cao, ngay cả rất nhiều người lớn cũng kém xa.
– Xem cậu kìa, tham quá, lươn có cái gì ngon đâu, cua mới ngon chứ, tháng này đúng lúc ăn gạch cua ngon …
Vùng sông nước Giang Nam gần Mao Sơn, dòng suối dưới chân núi trải rộng, nhưng mọi người có vẻ sùng bái con cua, có rất ít người bắt về ăn, nhưng thật ra câu lươn bắt cá người tùy ý có thể thành giỏi, trong niên đại vật tư thiếu thốn này, mọi người đã tìm cách cải thiện cuộc sống của mình lên.
Diệp Thiên bĩu môi, múa may cánh tay, dùng ánh mắt uy hiếp nhìn về phía mấy đồng bọn bên cạnh, nói:
– Hôm nay chuyện Thanh Nhã khóc, không ai được nói cho cha ta biết, bằng không…
– Diệp Tử, cậu yên tâm đi, chúng tớ sẽ không nói đâu…
Đứa bé có vẻ mập mang vẻ mặt lấy lòng, tiến đến bên Diệp Thiên, hỏi:
– Diệp Tử, cậu đặt gương ở trên chân, rốt cuộc có thấy rõ bên trong váy của bạn ấy không?
– Đương nhiên thấy rõ ràng, nhưng … Nhìn thoáng qua đã bị cô ấy phát hiện…
Sắc mặt Diệp Thiên phẫn nộ nói, tiểu nha đầu này thật không biết đùa, khóc lóc chạy tới nói cho thầy cô giáo, làm hại mình năm nay thi được hai điểm 100, cũng không lấy được giấy khen ba tốt…
Nhưng học năm năm bậc tiểu học, Diệp Thiên nhiều lần thi cử đều là điểm tuyệt đối, còn chưa cầm giấy khen về nhà lần nào, không phải buộc tóc của bạn nữ cùng lớp vào ghế, thì chính là ném pháo vào nhà vệ sinh nam, người giám hộ đã kêu không ít.
– Diệp Tử, hay là… Chúng ta ăn xong cơm chiều, đi rình vợ của Nhị Lăng tắm rửa đi? Mình biết hôm nay Lý Nhị Lăng phải đi đánh cá ở khu đập chứa nước…
Mắt đứa trẻ béo khẽ đảo, nói ra chủ ý hư hỏng, cũng không phải nói điều này để trẻ em dậy thì sớm, thật sự là tại sơn thôn hẻo lánh này rất nhàm chán, khiến những đứa trẻ tinh ranh này không chỗ phát huy.
– Được, nhưng mấy người các cậu cẩn thận một chút, bị bắt thì đừng lôi tớ ra đó …
Diệp Thiên gật gật đầu, việc này cũng không phải là lần đầu tiên bọn chúng làm, chuyện kể rằng khi Diệp Thiên năm tuổi, ngày Lý Nhị Lăng kết hôn, hắn liền chui qua gầm giường phòng tân hôn, ngày hôm sau rất vui vẻ đi học và kể cho người trong thôn nghe.
Đương nhiên, bản thân Diệp Thiên cũng không biết tiếng “hừ …hừ … a, aaa…” kia là cái có ý tứ gì, đến bây giờ cũng không sao hiểu được.
Mấy đứa trẻ mải nói chuyện, đã sắp thấy được thôn cách đó không xa, nhất thời bước nhanh hơn, chạy tới cổng thôn, ngồi xổm ở gốc cây hòe lớn trước cổng thôn, chuẩn bị chào đón một con chó vàng, nhìn thấy mấy đứa trẻ này, nó vội vàng kẹp chặt cái đuôi lại.
Chỗ thôn Diệp Thiên ở, tên là Lý Trang, cái tên nói lên tất cả, cái thôn này ngoài cha của Diệp Thiên, những người còn lại toàn bộ đều họ Lý, nghe nói là từ thờiThái Bình Thiên Quốc, có hai anh em từ Tô Bắc chạy nạn đến, mới có thôn này.
Lý Trang không lớn, tổng cộng chỉ có hai mươi ba gia đình, từ đầu thôn đến cuối thôn, vài phút có thể chạy tới chạy lui được một vòng.
Ở tường đá ngoài thôn, còn lưu lại những dòng chữ: “Cần tự phê bình”, “đấu tranh cho giai cấp cách mạng một cách triệt để!”…
– Đôn Béo, Nhị Đản, mấy người các ngươi về nhà nói một tiếng rồi tới nhé!…
Đi đến đầu thôn, Diệp Thiên liền dừng lại, nhà hắn ngay tại cổng thôn.
Nhà Diệp Thiên vốn là một tòa Từ Đường trong thôn, nhưng trong mười năm đó, bài vị tổ tông đều bị những người cả ngày cuồng nhiệt kêu gào khẩu hiệu “Bài trừ phong kiến mê tín” đập nát, Từ Đường cũng trở thành nơi tụ họp của thanh niên trí thức.
Nhưng khi nhóm thanh niên trí thức hồi hương, Từ Đường vốn có hơn mười người, hiện tại chỉ có hai cha con Diệp Thiên, một nơi lớn như vậy lại hơi có vẻ hoang tàn.
– Cha, con đã về, năm nay con lại thi song được 2 điểm 100…
Diệp Thiên vào đến cửa liền lớn giọng hét lên, không như vừa rồi cùng lũ bạn thân nói thổ ngữ Giang Nam, giờ phút này Diệp Thiên nói tiếng phổ, tựa hồ còn rất hàm súc.
– Tiểu tử, lớn tiếng như vậy để làm gì, có phải đang làm chuyện gì đó xấu hay không?
Tục ngữ nói cha hiểu con nhất quả không sai, nghe thấy tiếng của Diệp Thiên, người trung niên đang đứng trong sân liền đứng thẳng người, cười mắng một câu, năm nào cũng bị thầy cô giáo nhắc nhở nhiều lần, hắn đương nhiên hiểu rõ bản tính con trai mình.
Tướng mạo Diệp Thiên có sáu phần tương tự cha, nhưng so sánh với vẻ cương nghị của Diệp Đông Bình trước mặt, khuôn mặt Diệp Thiên lại hơi lộ một chút nhu nhược.
Lúc Diệp Thiên còn nhỏ, người bên ngoài thôn đến chơi, nhìn thấy Diệp Thiên luôn ca ngợi: cô bé này thật xinh đẹp, khiến cho Diệp Thiên mới năm tuổi liền một mình bò lên trên Mao Sơn, bảo là muốn đi bái sư học nghệ làm người nam tử Hán.
Nếu không phải Mao Sơn không còn hòa thượng, xem xong phim truyền hình ” Thiếu Lâm tự”, có lẽ Diệp Thiên cũng dám cạo trọc đầu đi xuất gia.
– Không đâu ạ, cha, con tới giúp cha giết lươn…
Diệp Thiên ném túi sách qua một bên, cười hì hì cầm tấm ván gỗ cạnh cửa, ở đỉnh tấm ván gỗ, nổi lên một cây đinh.
Đặt tấm ván gỗ trên mặt đất, Diệp Thiên đưa tay vào trong chậu bên cạnh nắm một con lươn, thuần thục đập trên ván gỗ, tay phải không biết từ đâu lần ra một con dao nhỏ, nhẹ nhàng vẽ một dường, mổ phanh cái bụng lươn ra.
Sau một lúc trổ tài trong chậu nước, tay phải Diệp Thiên nhanh nhẹn khua trên ván gỗ vài cái, tay vừa động chút, một con lươn đến nửa kg đã được căt thành từng miếng nhỏ, chuẩn bị xong xuôi để cho vào nồi.
Hai cha con sống dựa vào nhau qua nhiều năm như vậy, hiển nhiên không phải là lần đầu tiên phối hợp làm việc, sau khi Diệp Thiên rửa sạch lươn, Diệp Đông Bình cho mỡ vào trong nồi cũng đã nóng, sau khi để vào một ít hành và ớt, liến cho những khúc lươn vào trong nồi, nghe tiếng vang “xèo xèo”, một mùi thơm tràn ngập căn nhà.
Không bao lâu, một đĩa lươn rán vàng, một đĩa cá kho tàu và một bát canh đầu cá, liền bày xong xuôi trên bàn, mặt khác còn có cải thìa nhà tự trồng, ở nông thôn mà nói, mấy món ăn thế này coi như là đã rất phong phú.…

ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s