Truyện huyền huyễn

TINH THẦN CHÂU

Giới thiệu truyện TINH THẦN CHÂU

Tác giả:Thiên Sầu
Thể loại:Dị Giới, Huyền Huyễn Tiểu thuyết ngôn tình
Trạng thái:Full

Tác giả:Thiên Sầu
Thể loại:Dị Giới, Huyền Huyễn
Trạng thái:Full
TINH THẦN CHÂU
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
Đánh giá: 7.2/10 từ 76 lượt
Tiên hiệp Mạnh Tử răn dạy “nhân chi sơ, tính bản thiện” nghĩa là không phải ai vừa mới sinh ra đã làm người xấu. Nhân vật chính cũng nằm trong hoàn cảnh như vậy. Bất quá trời cao thương xót, đã cho hắn một cơ hội thay đổi cuộc đời, nhưng lại không phải ở thế giới này….

Mà là ở trong một thế giới kì huyễn!!! Đời không như mộng đẹp, ngày hắn bước chân vào thế giới xa lạ đã vướng mắc phải tình cảnh huynh đệ tương tàn. Hắn phải vượt lên số phận để sinh tồn, để cường đại hơn hắn chọn con đường tu tiên. Bất quá hắn căn cốt hỗn tạp, nhiều người nhận định rằng hắn không thể bước qua nổi ngưỡng cửa nhập môn. Nên chẳng một ai muốn thu nhận hắn. Bằng vào tính tình lạc quan, yêu đời, hắn đã kiên trì rèn luyện. Để không phụ lòng mong mỏi của vị sư phụ đáng kính. Theo năm tháng vô tình trôi qua, hắn vẫn chỉ giậm chân tại chỗ…. Không hề có tiến triển gì…. Nhưng đến một ngày….

Do cơ duyên xảo hợp, hắn được Bạch Hồ, một con yêu hồ đã tu luyện ngàn năm tặng cho một viên Kim Châu. Kể từ đó…. Nhiều sóng gió đã xảy ra chung quanh cuộc đời của hắn… Nhất là khi sư phụ ngộ nạn, bản thân hắn luôn khao khát báo thù. Hắn phải làm sao để báo thù cho sư phụ đây? Hắn phải làm sao giải đáp bí mật của Kim Châu đây? Cho đến khi hắn gặp được “Độc Cô Cầu Bại” Tất Trường Xuân thì cuộc đời của hắn mới bước sang một ngã rẽ khác. Lại nói về Tất Trường Xuân! Tất Trường Xuân là một kẻ si võ, cũng bởi vậy mà năm xưa ông ta nhất chiến vang danh thiên hạ.

Trong một đêm mưa gió, ông ước hẹn cùng mười sáu vị cao thủ Hóa Thần hậu kỳ, để phân

Chương 1: Tội phạm tử hình
Chương trướcChương tiếp

“Nghi phạm Quách Kiến Quân, nam 33 tuổi. Sinh ngày 11-10-1975 bị bắt vì các tội danh. Lãnh đạo tổ chức xã hội đen HSH, cố tình gây thương tích cho người dân lương thiện, giết người phóng hoả, mua bán tàng trữ sử dụng vũ khí quân dụng trái phép. Đút lót chính quyền chạy tội, quấy nhiễu cuộc sống của dân chúng địa phương. Bấy nhiêu tội danh đó, nhân chứng, vật chứng đầy đủ, trải qua phán quyết phúc thẩm, tội danh đã được thành lập. Nay bản toà tuyên án….”

Nói tới đây quan toà ngước mắt nhìn bốn phía xung quanh, thấy mọi người đều im lặng chờ đợi phán quyết, hắn lại cúi đầu xuống đọc tiếp: “Bản toà tuyên án, xử bị cáo Quách Kiến Quân tội danh tử hình. Bác bỏ quyền lợi thụ án chung thân. Đây là phán quyết cuối cùng, không được kháng cáo, lập tức thi hành. Toà án nhân dân tỉnh G, ngày 28-5. Kết thúc phiên toà!”

Bên trong toà án trang nghiêm túc mục, đám quần chúng đến xem phiên xử lập tức nhiệt liệt vỗ tay hoan hô, có người còn lớn tiếng kêu to: “Vì dân trừ hại.., vì dân trừ hại!”

Trước vành móng ngựa, một gã đàn ông thân mặc tù phục, đầu cạo nhẵn thín. Bị hai tay võ cảnh vác súng đẩy ra bên ngoài. Tiếng xiềng xích “leng keng” ma sát cùng mặt đất, phát ra những chuỗi thanh âm trầm đục chói tai.

Cước bộ của hắn rất thong thả và ổn định. Mặc dù quan toà đã xử hắn tội danh tử hình, chấp hành ngay lập tức. Nhưng thoạt nhìn bộ dáng hắn lúc này, không có vẻ gì là trầm uất giống với phạm nhân bình thường. Ngược lại khoé miệng còn nhếch lên, thuỷ chung vẫn lộ ra một nụ cười thản nhiên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – truyenfull.vn

Đi ra khỏi cửa phòng xử án, ánh mặt trời rực rỡ chiếu lên cái đầu trọc bóng lưỡng của hắn. Quách Kiến Quân dừng lại, ngửa cổ hít thở một hơi thật sâu. Theo sau mới phóng mắt nhìn người dân đứng xem náo nhiệt bên ngoài.

“Kia là Quách Kiến Quân sao? Nhìn hắn không giống người xấu ah! Tuổi còn trẻ mà dại dột quá.” Một bà lão đầu tóc trắng xoá, dùng ánh mắt cá chết nhìn chằm chằm vào Quách Kiến Quân. Muốn nhìn xem, cái tên ác nhân nổi tiếng khắp tỉnh, không điều ác gì không dám làm, rốt cuộc trông sẽ như thế nào. Dân chúng sôi nổi bàn tán, còn cánh phóng viên thì loang loáng bấm shutter chụp ảnh không ngừng. Đáng tiếc nhóm võ cảnh vây ở bên trong, không cho bọn họ tiến đến gần.

Quách Kiến Quân nhìn bà lão, cúi đầu vái chào một cái thật sâu để bày tỏ lòng kính trọng người già.

Bất ngờ, bà lão tóc trắng hô lớn: “Người thanh niên, nếu có kiếp sau nhớ phải làm một người tốt đấy!”

Quách Kiến Quân cười nhạt. Theo sau liền bị một tên võ cảnh đẩy vào trong xe tù.

Mấy tên võ cảnh nhét hắn vào trong xe xong, cũng bước theo lên. Đóng cửa xe lại, tiếng còi cảnh sát lập tức gầm rú inh ỏi. Dưới ánh mắt chăm chú của nhân dân, đoàn xe cảnh sát gào thét chạy ra khỏi đại môn toà án.

Đoàn xe chạy về phía vùng ngoại ô…

Người trung niên quân nhân, nhìn Quách Kiến Quân ngồi ở phía đối diện. Hắn thầm nghĩ, nếu Quách Kiến Quân không mặc tù phục, thì bất luận là ai, đều sẽ không nhân ra đây là một tên tội phạm không có chuyện ác nào ko dám làm. Rốt cuộc, cái nguyên nhân gì đã biến một người thư sinh anh tuấn, trở thành ác nhân như thế này đây?

Thông qua cửa kính đặc chủng, ngắm nhìn quang cảnh bên ngoài. Dường như Quách Kiến Quân cảm nhận được, ánh mắt từ phía đối diện đang chắm chú nhìn mình, hắn xoay người lại, nhìn vị quân nhân cười nói: “Đại ca! anh còn điếu thuố nào không?”

Người quân nhân trung niên đã từng chấp hành qua không ít nhiệm vụ. Nhưng thấy biểu tình của Quách Kiến Quân lại không giống như người sắp chết. Hắn lập tức cảnh giác, nhìn hai chiến sĩ võ cảnh ở bên cạnh, đang giơ súng nhắm vào tù phạm.

Quách Kiến Quân lắc đầu cười khổ: “Đang bị xích như thế này, các anh còn sợ tôi bỏ trốn sao? Hay là sợ có người đến cướp xe tù? Những chuyện kinh thiên động địa đó, hỏi thiên hạ xem có mấy người dám làm cơ chứ!”

Mặc dù hắn giải thích khô cổ, nhưng võ cảnh chiến sĩ vẫn không rên lên một tiếng, chỉ lặng lẽ quan sát nhất cử nhất động của hắn.

“Haizz! Chỉ xin một điếu thuốc thôi mà! Đâu cần phải khẩn trương như vậy.” Quách Kiến Quân đưa mắt nhìn quân hàm trên vai mấy người võ cảnh, chuyển mục quang ra ngoài cửa sổ, thở dài nói: “Nhớ năm xưa tôi cũng đi theo nghiệp binh gia, chấp hành không ít nhiệm vụ, lập được công lao. Chịu qua khen thưởng, chảy qua máu cũng chảy qua mồ hôi.”

Nói đến đây, hắn liền dừng lại, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ trở nên mê mang, dương như đang nhớ lại chuyện gì đó.

Người quân nhân trung niên cùng mấy tên võ cảnh chiến sĩ, sau khi nghe được lời tâm sự của hắn đều có chút kinh ngạc. Biểu tình dần dần hoà hoãn, ngón tay đặt trên cò súng cũng dịch chuyển đi.

Vị quân nhân trung niên cao thấp đánh giá Quách Kiến Quân một phen. Hơi ngập ngừng, sau đó mới lên tiếng hỏi: “Anh cũng đã từng nhập ngũ? Võ cảnh hay quân giải phóng?”

“Vế sau đi.” Quách Kiến Quân ngoảnh mặt lại cười.

Vị quân nhân trung niên thoáng ngập ngừng. Sau đó vươn tay vào trong túi quần móc ra một bao thuốc lá. Rút một điếu châm lửa, mới cẩn thận đưa cho Quách Kiến Quân.

Quách Kiến Quân đón nhận điếu thuốc, đưa lên miệng rít mấy nhả khói xong, mới chậm rãi nói: Tôi gia nhập sư đoàn bộ binh 593. Ở biên giới phía bắc canh gác khoảng ba năm. Sau khi giải ngũ, cũng đành về quê. Nhà tôi không có anh chị em, chỉ có mỗi hai ông bà già lủi thủi. Nhưng về nhà tôi mới biết, năm thứ hai sau khi tôi gia nhập quân ngủ, ông già của tôi mắc bệnh không có tiền đi viện, nên đã qua đời.”

“Cũng bởi vì, không muốn tôi lo lắng, trước phút lâm chung ông già tôi đã căn dặn bà già, không được viết thư kể chuyện này cho tôi biết. Từ ngày ông già tôi mất, bà già tôi cũng sinh bệnh nằm liệt giường. Bi thống càng thêm bi thống.., sau khi tôi trở về, liền dùng số tiền giải ngủ chưa đến ba ngàn đồng. Đưa bà già lên bệnh viện trên thành phố điều trị. Nhưng khoản tiền viện phí đối với dân quê như chúng tôi mà nói, căn bản là không đủ sức chống đỡ. Dưới tình huống đó, tôi đành phải phó thác bà già cho mấy chiến hữu ở nội thành, tự mình xuôi nam đi làm thuê, hi vọng kiếm được chút tiền trả viện phí cho bà già điều trị.” Nói đến đây, Quách Kiến Quân rít thêm một hơi, mới vứt đầu lọc xuống sàn xe.

Vị quân nhân trung niên nhấc chân lên, dập tắt tàn thuốc. Tiếp theo lại móc ra một điếu, châm lửa cho Quách Kiến Quân nói: “Kể tiếp đi.”

“Cám ơn!” Quách Kiến Quân vương tay đón nhận điếu thuốc, đưa lên miệng vừa rít vừa kể: “Sau khi đến thành phố này. Dưới sự trợ giúp của dân lao động đồng hương, tôi cũng tìm được một việc làm ở trong công trường xây dựng. Mỗi ngày đều khuân gạch, vác xi măng lên trên mười mấy tầng. Một tháng tám trăm đồng tiền lương, bao ăn bao ở, nửa năm lấy tiền lương một lần. Mặc dù công việc nặng nề, nhưng đối với lính bộ binh xuất ngủ như tôi, mấy chuyện đó tôi chẳng coi vào đâu. …

ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s