Truyện huyền huyễn

Nguyệt Lại Vân Sơ

Nguyệt Lại Vân SơGiới thiệu truyện

Tác giả: Na Chích Hồ Ly

Tình trạng: Hoàn

Thể loại: ngôn tình huyền huyễn, ngôn tình cổ đại, Sư đồ luyến, lãng mạn

♥Đoạn giới thiệu♥

Câu chuyện về một nam chủ trầm ổn kiên định, vô cùng toàn năng, bất hạnh bái nhập làm môn hạ của nữ chủ có thể ngồi thì tuyệt đối không đứng, có thể nằm thì tuyệt đối không ngồi, có thể ngủ tuyệt đối không nằm 🙂 )) sau đó triển khai một đoạn tình cảm cẩu huyết tiểu Bạch thỏ

♥Đoạn trích nho nhỏ♥

Lâm Xuyên nghe vậy, vẻ mặt mờ mịt mà quay đầu nhìn người vừa nói, “Đại hội đấu kiếm?”

Phản ứng của hắn khiến cho mọi người cũng mờ mịt theo.

“Ơ? Chẳng nhẽ không phải sư huynh nghĩ đến đại hội đấu kiếm sao?”

Lâm Xuyên cười, lắc đầu nói: “Không phải. Đệ mà không nói, thì có khi ta đã quên mất là còn có cái đại hội đấu kiếm đó.”

“Vậy sư huynh là…”

Lâm Xuyên than nhẹ một tiếng, sắc mặt bỗng trở nên nặng nề, hắn nhìn lên ánh trăng trên bầu trời, giọng điệu vừa bất đắc dĩ vừa buồn phiền nói:

“…Chỉ sợ ta mà không quay về, nàng sẽ chết đói trên giường mất.”

Lúc này, hắn cầm cái chổi đi vào, dùng cái giọng hết sức nghiêm khắc nói với nàng: “Rời giường.”

Vẻ mặt nàng ai oán, thành thực đáp lời: “Không động đậy được…”

Hắn nhíu mày, vừa quét rác vừa nói: “Cho ngươi một phút.”

Nàng càng thêm ai oán, thở dài thườn thượt. Một phút là bao lâu nhỉ? Nàng cứ nghĩ như vậy, cho đến khi con nhện bị gió thổi lúc nãy bò trở về, nhẹ nhàng trèo lên đầu vai nàng. Việc lấy tay đuổi nó đi với nàng mà nói có vẻ khó khăn, nên nàng dứt khoát nghiêng đầu, cùng với nó mắt to trừng mắt nhỏ.

tiết tử
Lúc hoàng hôn, từ phía trong dãy núi trùng điệp, chợt nổi lên một màn sương mù dày đặc. Sương mù như thủy triều, tràn qua bao phủ cây cối trong rừng, khiến cho cảnh vật trở nên mơ hồ. Đáng nhẽ đây là thời khắc chim chóc náo nhiệt quay về tổ, nhưng lại tĩnh lặng không nghe thấy chút tiếng động nào. Đám sương mù nhanh chóng đông đặc lại, kết chặt lấy khu rừng rậm, biến thành một thứ đáng sợ tối tăm che đậy đi sự sống.

Đột nhiên, một tia sáng bừng lên, phá tan sự tĩnh lặng. Ngay lập tức, đám sương mù tiêu tan. Chim thú bỗng huyên náo hẳn lên, còn lũ chim sẻ thì đập cánh, bay vút lên trời cao, giống như đang chạy trốn.

Tiếp đó là mấy tiếng nổ, pha lẫn với tiếng gầm của mãnh thú, liên tục vang vọng lại. Một lát sau, một con thú khổng lồ gầm rú lên chạy ra khỏi đám sương mù, vọt người nhảy lên một ngọn cây.

Nhìn bề ngoài con thú khổng lồ cao hơn mười trượng, hình dáng như rắn, nhưng lại có sáu cái chân, toàn thân bao phủ một lớp vảy nhỏ màu đen ánh ra lân quang. Trên đầu có sừng nhọn, trong miệng răng nanh mọc dài như đao, hai mắt đỏ thẫm, lập lòe như đuốc. Lúc này đây, con quái vật đang bám trên ngọn cây, giống y như một ngọn núi nhỏ. Mắt nó lóe lên hung quang, hung tợn nhìn chằm chằm vào trong rừng, há mồm nhả khí. Cái chất khí kia màu đỏ thẫm, nó lan đến đâu nơi ấy lá cây đều kho héo rụng xuống, có lẽ đó là chất kịch độc.

Ngay khi làn khí màu đỏ kia đang điên cuồng tràn ngập, thì lại có mấy tia sáng từ trong rừng đánh bật ra, chớp mắt đã xua tan đám khí màu đỏ kia. Sau đó vài bóng người bay lên, nhẹ nhàng đáp xuống các ngọn cây. Nhìn kỹ thì thấy đều là các nam tử tuổi trên dưới hai mươi, cầm kiếm mặc áo xanh, mặt mày đoan chính trang nghiêm.

Mọi người sau khi đứng vững, liền trách mắng: “Yêu quái to gan, còn dám ngoan cố chống lại!”

Con quái vật kia nghe thế, con ngươi híp lại, bất thình lình đứng dậy, quẫy cái đuôi dài, quét về phía mọi người. Mọi người thấy thế, vội vàng né tránh. Một người trong đó nhanh nhạy vung kiếm lên, chém vào cái đuôi dài của con quái vật. Không ngờ được, lớp vảy trên mình con quái vật lại vô cùng rắn chắc, khiến cho thanh kiếm bị đánh bật ra. Con quái vật hiển nhiên biết rõ điểm này, càng tấn công dữ dội hơn, khiến cho mọi người buộc phải tránh né.

Trong lúc mọi người đang tìm cách xoay sở, thì có người nhún mình bay lên, lướt qua cái đuôi to lớn của con quái vật, tiến thẳng vào trong vòng tấn công của nó. Có lẽ ánh sáng từ thanh kiếm của người đó làm con quái vật chú ý, nó liền thu cái đuôi dài lại, chuyển sang đánh về phía người nọ.

Nhưng thân pháp của người này cực nhanh, chỉ hơi chuyển mình, liền tránh thoát khỏi những đòn tấn công đó. Con quái vật thấy kẻ địch cũng không kém, thì hơi sợ hãi, cái đuôi dài càng nôn nóng tấn công dữ dội hơn.

Mọi người thấy vậy, đều kinh ngạc lo lắng, mặc dù muốn trợ giúp, nhưng không có cách nào lại gần được, đành phải thầm lo lắng.

Nhưng người vừa tiến vào vòng tấn công của con quái vật kia lại vẫn bình tĩnh như thường, bất kể con quái vật có ra đòn tấn công nhanh cỡ nào, hắn cũng đều nhẹ nhàng tránh được. Đánh hết lượt này đến lượt khác, lông tóc vẫn vô thương. Nhìn thấy người kia ngày càng áp sát, con quái vật càng hoảng hơn. Nó há miệng, định nuốt chửng người nọ.

Nhưng ngay tại lúc nó há mồm, người nọ vung kiếm, chĩa thẳng vào con quái vật, hô lệnh: “Thương đào!” ( Sóng xanh)

Tiếng hô vừa dứt, kiếm khí tựa như một con sóng, lao thẳng vào cái miệng khổng lồ của con quái vật. Toàn thân con quái vật rung mạnh, hoàn toàn bị cứng đờ.

Mọi người reo hò một tiếng, đang định tiến lên. Con quái vật lại liều mạng dùng chút sức lực cuối cùng, vung cái đuôi dài, đánh úp về phía mọi người.

Ngay trong lúc đó một ánh chớp xẹt qua, chỉ thấy thanh kiếm rung lên, cái đuôi khổng lồ của con quái vật đã bị thanh kiếm xuyên qua. Con quái vật đau đớn rên lên một tiếng, rồi không cử động nữa.

Mọi người còn chưa kịp thấy rõ tình hình, chợt nghe thấy thanh âm bình thản chầm chậm vang lên, nói: “Mở tráp.”

Rốt cuộc cũng có người phản ứng, vội lấy ra một cái tráp bằng gỗ. Cái tráp vừa mở, thì lập tức ánh sáng tỏa ra bốn phía, thứ ánh sáng ấy sáng trong lấp lánh. Bên trong cái tráp, là một chiếc gương sáng. Mặt gương như nước, nhẵn bóng trong suốt, tỏa ra ánh sáng như ánh mặt trăng. Mọi người lui lại vài bước, đem tấm gương chiếu vào người con quái vật. Tấm gương lóe lên ánh sáng chói lọi, con quái vật kia lập tức bị thu vào trong chiếc gương. Mọi người đóng tráp lại, chờ đến khi một tia sáng chói lọi cuối cùng cũng không còn nữa thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Con quái vật bị tiêu diệt, sương mù bao phủ núi rừng cũng dần dần tan đi, lúc này ánh trăng lưỡi liềm đã nhô lên cao, sáng ngời thanh sạch. Người nam tử dũng cảm chiến đấu với quái vật lúc nãy tung mình xuống đất, nhặt kiếm của mình lên, lau đi vết máu, thu vào trong vỏ. Hắn than nhẹ một tiếng, ngẩng đầu nhìn ánh trăng, yên lặng bấm đốt ngón tay tính toán.

Mọi người cũng nhảy xuống nơi hắn đứng, sung sướng vây quanh người hắn, tất cả đều nói: “Lâm Xuyên sư huynh thật bản lĩnh! Vừa rồi mà không có sư huynh, thì làm sao có thể thuận lợi bắt được yêu quái chứ!”

Nghe xong những lời ca ngợi như vậy, người nam tử tên “Lâm Xuyên” cũng chỉ mỉm cười khẽ gật đầu, lên tiếng: “Ừ.”

Thấy vẻ mặt hắn có phần suy tư, có người mở miệng, cười nói: “Sư huynh đang nghĩ đến Đại hội đấu kiếm Tháng Tám phải không. Sư huynh yên tâm, chúng ta đi thần tốc một ngày một đêm, chắc chắn sẽ kịp thôi.”

Lâm Xuyên nghe vậy, vẻ mặt mờ mịt mà quay đầu nhìn người vừa nói, “Đại hội đấu kiếm?”

Phản ứng của hắn khiến cho mọi người cũng mờ mịt theo.

“Ơ? Chẳng nhẽ không phải sư huynh nghĩ đến đại hội đấu kiếm sao?”

Lâm Xuyên cười, lắc đầu nói: “Không phải. Đệ mà không nói, thì có khi ta đã quên mất là còn có cái đại hội đấu kiếm đó.”

“Vậy sư huynh là…”

Lâm Xuyên than nhẹ một tiếng, sắc mặt bỗng trở nên nặng nề, hắn nhìn lên ánh trăng trên bầu trời, giọng điệu vừa bất đắc dĩ vừa buồn phiền nói:…

ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s