Truyện huyền huyễn

Vương Gia, Vương Phi Trèo Tường!

Vương Gia, Vương Phi Trèo Tường!

Tác giả : Vũ Quý

Thể loại: Ngôn tình xuyên không

Converter: ~watery~ và ngocquynh520

Edit : Quảng Hằng, Tiểu Đông Tà, Hà Thái,
Quan Vũ Phán, Hoàng Vân, Gom_Tang e, Trúc Phạm, Hoàng Hà Anh,
Linh Nhi , Hoa Tuyết Lan, Vũ Hồng, nhok phù thuỷ, hathai, Tây Môn Tĩnh Nhu, Lauren Lê, Tuyền Lê

Beta : Hà Đoàn, Hàn Lạc, Quảng Hằng

Số chương: 87

Tình trạng: Hoàn

Giới Thiệu:

Bạn đang đọc truyện Vương gia, vương phi trèo tường! của tác giả Vũ Quý trên website đọc truyện online.

“Dáng vóc ta xinh đẹp hơn hắn!” Tên nam nhân nào đó vừa vuốt tóc phong tình vạn chủng, ánh mắt đào hoa tình tứ nhìn nữ tử với vẻ mặt đang suy nghĩ sâu xa, không ngừng cố gắng.

“Ta có tiền so với hắn!” Tên nam nhân nào đó vung tay đưa ra tín vật đại biể cho chủ một tiền trang nhìn vẻ mặt nữ nhân biểu tình có chút buông lỏng, tiếp tục dùng tiền dụ dỗ;

“Quan trọng nhất là, ta là thúc thúc hắn kính yêu nhất, gả cho ta, hắn còn phải gọi ngươi một tiếng thẩm thẩm. .
.” Tên nam nhân nào đó sử dụng cả đến đòn sát thủ ra, nhíu lông mày, khóe miệng gợi lên một chút ý cười, “Như thế nào?”

Người nữ nhân nào đó giống như sói đói đưa mắt quét quét qua khuôn mặt yêu nghiệt kia, nuốt nước miếng nhìn tín vật kia một chút, trong lòng cấp tốc tính toán, tài sắc song thu! Một phen đoạt lấy tín vật mĩ nam trong tay, hôn nhẹ lên gương mặt mỹ nam, cười duyên nói: “Được, thành giao!”

Dạ Nguyệt Sắc, con gái của Thừa tướng Nguyệt quốc, bị tứ Hoàng Tử đương triều ghét bỏ, diện mạo quá xấu, xấu hổ và giận dữ tự sát;

Một khi tỉnh lại, sắc nữ thêm nữ tử tham tiền gặp được vương thúc như hoa như ngọc phú khả địch quốc, dưới sự dụ hoặc tiền tài và mĩ nam, bị sói xám lừa đến tay, những chuyện dự liệu đều lại không giống như trong tưởng tượng
Người nữ nhân nào đó bị gạt, cuồng nộ đối với nam nhân vạt áo hơi mở kia quát lớn: “Lão nam nhân, dám gạt ta, chờ đội nón xanh đi!”

Chương 1: Làm nhục trước mặt mọi người

Tháng tư hoa đã hết mùa, hoa đào rực rỡ cảnh chùa mới nay.

Gió xuân thổi lất phất, hoa đào từ trên những nhánh cây tuôn rơi xuống, trong lúc nhất thời bay bay rực rỡ, gió xuân vừa thổi đến, cánh hoa đào bày ra ra, quấn quanh bên chân của một nam một nữ đang đứng sóng vai .

“Khuynh nhi! Nàng còn muốn ta chờ bao lâu!” Mở miệng chính là một người dáng dấp tuấn mỹ, nam tử một thân bạch y, ngọc quan buộc tóc, mày như kiếm, mắt sáng như sao, da như mật, môi mỏng mím chặt, khẽ nhíu mày, trong mắt một mảnh thâm tình.

“Ảnh, chàng biết đó, ta, ta, ta. . . . . . Ta vẫn chưa chuẩn bị tốt!” Cô nương được gọi là Khuynh nhi , mặc bộ sa y màu vàng nhạt, mặt trái xoan, mày liễu cong cong, , mắt như thu ba, mũi cao thẳng, đôi môi hồng chúm chím, như cành liễu yếu đong đưa theo gió, đẹp không sao tả xiết. Lúc này mặt xấu hổ, mặt bất đắc dĩ nhìn nam tử trước mắt, đôi mắt sáng lấp lánh giờ đã ngân ngấn nước, “Ảnh, thật xin lỗi, ta. . . . . .”

Nam tử tuấn mỹ kia động tác êm ái đem cô gái ôm vào trong ngực, ngăn lại áy náy trong miệng cô gái, “Khuynh nhi, không sao, bao lâu ta cũng sẽ chờ!”

Cô gái khéo léo tựa vào trên vai nam tử, trong mắt có chút buồn bã ưu tư, ẩn chứa chút không cam lòng.

Mùa xuân tháng tư, hội hoa đào cứ ba năm một lần, hội chùa cứ đúng vào dịp này cử hành đầy vẻ khí thế, dân phong của Nguyệt quốc thông thoáng, , nam nữ tự do yêu vốn là dễ hiểu, hội chùa lúc hoa đào nở rộ thế này, vốn là thời cơ tốt cho nam nữ chưa lập gia đình cầu duyên, hoa đào ngọc đầu năm của lễ hội chùa năm nay, điều là mục tiêu của ngàn vạn thiếu nữ chưa lập gia đình.

Đại Tiểu Thư Dạ Nguyệt Sắc của Dạ Tướng phủ dẫn theo nha hoàn Đỗ Quyên, sáng sớm đã đến Hoa Đào Tự, chỉ trông mong có thể đoạt được ngọc hoa đào năm nay, có thể cùng người yêu kết nhân duyên.

“Tiểu thư, ngọc hoa đào năm nay nhất định là của người!” Đỗ Quyên mặt hưng phấn nói: “Đến lúc đó người chính là Tứ hoàng phi rồi !”

“Tất nhiên, bản tiểu thư là ai, năm nay nhất định có thể đoạt được đầu tiên!” Dạ Nguyệt Sắc dương dương đắc ý nói, trên mặt tràn đầy tự tin chiến thắng.

Nói đến Đại Tiểu Thư tướng phủ này, năm nay tuổi đã tròn 18, mặc dù diện mạo thập phần xinh đẹp, nhưng đến nay không người nào đến hỏi cưới. Nguyên nhân chính là ở chỗ tính khí của vị tiểu thư này, thật sự là làm cho người ta nhìn mà sợ!

Đỗ Quyên nhìn tiểu thư nhà mình, nhớ năm trước công tử Vương Thượng thư ở Hoa Đào Tự thổ lộ với tiểu thư, tiểu thư khiến gia đinh đem người ta hành hung một trận, sau đó khinh thường nói: “Bản tiểu thư là người mà ngươi có thể thích sao? Bản tiểu thư nhất định sẽ là Tứ hoàng tử phi tương lai, ngươi cũng không soi lại bộ dáng của mình, lại dám thích bản tiểu thư!”

Vẫn còn nhớ năm ngoái kia, hiệp khách giang hồ không biết chuyện kinh thành, bị Đại Tiểu Thư mê hoặc đầu óc choáng váng, lập chí muốn đem tiểu thư cưới về làm phu nhân, kết quả, ai, không đề cập tới cũng được, người nọ đến nay cũng không dám trở lại kinh thành nữa rồi. . . . . .

Từ nay về sau, Đại Tiểu Thư tướng phủ Dạ Nguyệt Sắc danh vang kinh thành, cùng nổi danh với Tần Khuynh kinh thành nhất tuyệt, tên tuổi vang dậy, chỉ bất quá, Tần Khuynh người ta là mang danh hiệu xinh đẹp , mà nàng là tiếng xấu mà thôi. Mà Đại Tiểu Thư vẫn ái mộ Tứ hoàng tử, người ta căn bản con mắt cũng không thèm nhìn tiểu thư nhà mình một cái, Đỗ Quyên trong lòng thở dài một tiếng. . . . . .

“Tránh ra, tránh ra, tiểu thư nhà ta tới, các ngươi mau mau nhường đường!” Trước mặt, gia đinh tướng phủ hét lên, những người đang đứng nhộn nhịp trước Hoa Đào tự tự động tránh ra một con đường, ác bá tiểu thư này, không chọc nổi đâu, còn không mau trốn!

Dạ Nguyệt Sắc đi tới khoảng đất trống trước miếu Nguyệt lão, giống như trước kia Nguyệt lão mặt mũi hiền từ, mặt mỉm cười, trong tay cầm một ngọc hoa đào thượng hạng được điêu khắc từ Lam Điền Ngọc, đó chính là lộc của năm nay. . . . . .

Dạ Nguyệt Sắc nhìn ngọc hoa đào kia, trái lo phải nghĩ, phải làm sao mới có thể bắt được đóa hoa đào đó. Theo truyền thống của hội chùa nếu người có duyên, chạm tới tay Nguyệt lão, tay Nguyệt lão cầm ngọc hoa đào sẽ buông ra, người nọ sẽ bắt được ngọc hoa đào, đưa cho người mến yêu, sẽ gặp một đoạn nhân duyên tốt thành đôi. . . . . .

Dạ Nguyệt Sắc tựa hồ thấy được cảnh tượng mình và Tứ hoàng tử ký kết lương duyên, ngây ngô nở nụ cười. . . . . .

“Khuynh nhi, năm nay muốn đi thử một chút không?” Một giọng ôn hòa truyền đến, lập tức hấp dẫn lực chú ý của Dạ Nguyệt Sắc.

Dạ Nguyệt Sắc lấy tốc độ ánh sáng quay đầu lại, nhìn thấy nam nhân mình thầm yêu trộm nhớ, ức chế không được chảy nước miếng, dùng ống tay áo lau một cái, thẹn thùng dùng khăn tay che mặt, kêu một tiếng: “Tứ hoàng tử!”

Nam tử tuấn mỹ kia chính là đương kim Tứ hoàng tử Nguyệt Lưu Ảnh, không nhịn được nhíu nhíu mày, con mắt cũng không thèm xem qua Dạ Nguyệt Sắc, tiêu điểm ánh mắt thủy chung chỉ dừng lại trên người cô gái tên Khuynh nhi . . . . . .

Dạ Nguyệt Sắc trong lòng giận không kềm được, lớn tiếng mắng: “Lại là con hồ ly tinh này!”

Tần Khuynh, mặt hồ ly, luôn cùng nàng giành nam nhân.

“Tiểu thư. . . . . .” Tần Khuynh mặt đầy ủy khuất nhìn Nguyệt Lưu Ảnh, nhẹ giọng tiếng gọi, “Ảnh!”

Hai tròng mắt Nguyệt Lưu Ảnh lạnh như băng liếc mắt nhìn Dạ Nguyệt Sắc, trên gương mặt trang điểm xinh đẹp kia, cô gái si tình ngây dại, mặt tràn đầy vẻ chán ghét, nếu như không phải là con gái của Dạ tướng gia, lúc này sợ đã là vong hồn dưới đao rồi.

Phụ hoàng tựa hồ cố ý để cho hắn cưới Dạ Nguyệt Sắc, đây cũng là nguyên nhân vì sao hôm nay hắn vội vã muốn thổ lộ với Khuynh nhi, loại cô gái này, há có thể xứng với hắn!

“Người đâu, đem nữ nhân thô tục thô bỉ này đuổi ra khỏi Hoa Đào Tự! Tránh cho làm ô uế Nguyệt lão, làm trể nãi đông đảo lương duyên!” Nguyệt Lưu Ảnh ra lệnh một tiếng, liền có thị vệ tiến lên chuẩn bị đem Dạ Nguyệt Sắc đuổi ra khỏi Hoa Đào Tự.

“Các ngươi dám!” Dạ Nguyệt Sắc dáng vẻ hung hăng dữ tợn, đem bọn thị vệ hù dọa xanh mặt, Dạ Nguyệt Sắc nhân cơ hội đi tới trước mặt Tần Khuynh cùng Nguyệt Lưu Ảnh .

“Địa vị thấp kém, Hồ Ly Tinh trừ câu dẫn người quả nhiên cái gì cũng không biết!” Dạ Nguyệt Sắc hung hãn hướng về phía Tần Khuynh mắng: “Hồ ly dụ người, chẳng qua chỉ là con gái của một Thái Phó, lại dám vọng tưởng phất lên làm Phượng Hoàng, quả thực là cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, si tâm vọng tưởng!”

Không thể không nói, mặc dù Đại Tiểu Thư Dạ gia, phách lối ngu dại một chút, nhưng mắng chửi người vẫn có thể không thua ai một câu Tần Khuynh quả thật là con gái của quan Thái Phó, thân phận địa vị so với Dạ Nguyệt Sắc đó là kém không chỉ một cấp bậc, đây cũng là nổi đau của nàng ta. Nếu nói tâm cao ngất, làm gì hạ tiện!

“Ảnh, ta, chúng ta đi thôi!” Đôi mắt phượng hẹp dài của Tần Khuynh trong nhất thời đầy tràn nước mắt, muốn rơi không rơi, làm cho người trìu mến. Đông đảo nam tử tại chỗ này, thaya chính là kinh thành nhất tuyệt, Tần Khuynh người người ái mộ, thấy thế trong lòng tức giận bất bình, chỉ e sợ trước uy uyền của Dạ Nguyệt Sắc, không dám xuất đầu mà thôi.

Vậy mà Tứ hoàng tử vì ghét Dạ Nguyệt Sắc, nên đã không có gì cố kỵ, dù thế nào đi nữa hắn đã không muốn kết hôn cùng Dạ Nguyệt Sắc , vì vậy cáu kỉnh chỉ trích nói: “Thân phận thấp thì như thế nào, dù sao cũng hơn loại thiên kim danh môn, vô tài thất học , ngôn ngữ thô bỉ, suốt ngày chỉ biết là hướng về phía nam nhân lộ vẻ háo sắc, quan trọng nhất là dáng dấp lại quá mức rất xấu xí , không ai thèm lấy, nam nhân bà!”

“Ha ha ha. . . . . .” Có vài người rốt cuộc không nhịn được khoái ý cười ra tiếng.

Dạ Nguyệt Sắc khi nào bị người làm nhục qua như thế, trong đôi mắt to nhất thời tràn đầy không tin, nhìn lại mọi người ở đây đã có rất nhiều người cười nhạo ra tiếng, mặt mũi Dạ Nguyệt Sắc thấy mất hết. Tứ hoàng tử mà nàng một lòng ái mộ thật không ngờ đối với nàng như thế, đều là lỗi của nữ nhân trước mắt này, Dạ Nguyệt Sắc nhất thời xúc động phẫn nộ mắng to: “Hồ Ly Tinh, đều là lỗi tại ngươi, ta muốn liều mạng với ngươi!”

Nói xong, liền giống như người đàn bà chanh chua xông lên, nhưng chưa chạm được góc áo của Tần Khuynh, đã bị ống tay áo Nguyệt Lưu Ảnh vung lên, lực đạo khá mạnh, khiến cho Dạ Nguyệt Sắc giống như lá rụng, bay về phía sau. . . . . .

Mỹ nhân mới vừa rồi còn lê hoa đái vũ, đem chân lui về phía sau duỗi một cái, phương hướng Dạ Nguyệt Sắc nhào tới liền biến đổi, ngã về hướng tượng của Nguyệt lão. . . . . .

“Tiểu thư!” Đỗ Quyên thét một tiếng kinh hãi, chỉ thấy cái ót của Dạ Nguyệt Sắc “Bùm” một tiếng đụng phải tay Nguyệt lão, tay Nguyệt lão cầm ngọc hoa đào buông lỏng, ngọc hoa đào liền vững vàng rơi xuống trong ngực Dạ Nguyệt Sắc . . . . . .

“Oa, tiểu thư, người rốt cuộc bắt được ngọc hoa đào rồi. . . . . .” Đỗ Quyên hưng phấn kêu lên.

Quả thật là chủ nhân thế nào thì sẽ có nha hoàn thế ấy, vô tâm giống nhau. . . . . .

Lúc này tiếng cười ngừng lại, bởi vì một mảnh đỏ tươi từ đầu Dạ Nguyệt Sắc quanh co chảy xuống, nhiễm đỏ hoa đào rơi xuống đầy đất. . . . . .

Đỗ Quyên lúc này cũng ý thức được tình huống có cái gì không đúng, vội vàng chạy đến bên người Dạ Nguyệt Sắc, lay động nói: “Tiểu thư người sao rồi? Ngươời đừng làm em sợ a. . . . . .”

Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy đầu choáng váng, cái ót một trận đau đớn, nghĩ rằng nàng dùng sao cũng là “Tài” nữ của thế kỷ hai mươi mốt, lại bị người từ phía sau lưng đánh lén, có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục!

(Oa oa oa, chị xuyên qua rồi nha, dù kí do hơi lãng một tý)

Mở ra tức giận mắt to, mắng to một tiếng: “Là ai dám ám toán lão nương!”

Nguyệt Lưu Ảnh thấy Dạ Nguyệt Sắc bị mình đẩy đến mức đổ máu, trong lòng vốn có chút áy náy, nhưng nhìn thấy Dạ Nguyệt Sắc cũng không biết kiêng dè, ngược lại càng thêm thô bỉ, liền ác độc mắng: “Ta nói cho ngươi biết, cho dù tất cả cô nương ở Nguyệt quốc này đều chết sạch, ta cũng sẽ không cưới một người có dung mạo xấu xí như ngươi! Ta khuyên ngươi nên chết tâm đi!”

Xấu xí! Dạ Nguyệt Sắc kích động, sau ót đau đớn khiến Dạ Nguyệt Sắc đưa tay sờ thử. Nhìn thấy trong tay máu tươi đầm đìa, Dạ Nguyệt Sắc nổi giận, “Là ngươi ám toán lão nương!”

Đem ngọc hoa đào trong ngực ném mạnh xuống đất, lảo đảo đứng lên, đi tới trước mặt Nguyệt Lưu Ảnh, “Bản tiểu thư nhìn thấy dáng dấp của người chính là dáng người dạ chó, đương nhiên sẽ không nói tiếng người, bản tiểu thư cũng nói cho ngươi biết, dù lão nương ta có gả cho thái giám cũng không gả cho tên nhân yêu ” trai bao” như ngươi!”

Nói xong còn không quên phun nước miếng trên mặt đất tỏ vẻ khinh thường, hướng về phía Nguyệt Lưu Ảnh giơ lên ngón tay giữa (*), kêu một tiếng”Đồ Lessbian!” Đầu đau xót, lập tức ngã trên mặt đất.

(*) Chửi tục nhé….

Trên gương mặt tuấn mỹ vô song của Nguyệt Lưu Ảnh lúc trắng lúc xanh, đang từ trắng chuyển xanh, từ xanh chuyển sang đen kịn, mười phần tức giận.

Đỗ Quyên bị tiểu thư nhà nàng hù sợ, Tứ hoàng tử không phải là người mà tiểu thư vẫn ái mộ sao. . . . . . Không đúng, tiểu thư nhà nàng đang hôn mê mà. . . . . .

“Tiểu thư. . . . . . Có ai không, mau đem tiểu thư khiêng về. . . . . .” Đỗ Quyên khóc ầm lên nói với gia đinh theo hầu, tiểu thư lại gây họa, lão gia nhất định sẽ cắt đứt chân của nàng đấy! Hu hu. . . . . .

Một nhóm người luống cuống tay chân mang Dạ Nguyệt Sắc đi, Nguyệt Lưu Ảnh đen hết mặt mũi”Hừ” một tiếng, mang theo Tần Khuynh rời này đi, mọi người thấy không còn việc vui gì nữa, ngọc hoa đào cũng bị Dạ Nguyệt Sắc mang đi, không còn gì thú vị liền giải tán. . . . . .

Sau khi mọi người tan hết, một nam tử sắc mặt tái nhợt, trên trán có một nốt ruồi chu sa đỏ như máu, một tay che ngực, khóe miệng nâng lên một nụ cười đầy ý nghĩa sâu xa. . . . . .

Tựa hồ đã nhặt được một vật gì đó thật cao hứng, hắn thế nhưng bật cười “Ha ha. . . . . .” , đột nhiên một ngụm máu tươi từ khóe miệng tràn ra, theo chiếc cằm trắng nõn trơn bóng chảy tới cổ, dần dần từ từ mất hẳn ở lồng ngực, hình ảnh kia đẹp đẽ vạn phần. . . . . .…

ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s