Truyện huyền huyễn

Từ Nô Tì Thành Hoàng Hậu Cùng Múa Với Sói

Giới thiệu truyện Từ Nô Tì Thành Hoàng Hậu Cùng Múa Với Sói

Tác giả: Quả đào đáng yêu

Thể Loại: Ngôn Tình

Nguồn: Sưu tầm

Số Chương: 5 quyển (108 chương)

Tình Trạng: Hoàn Thành

Giới Thiệu:

Người sống hậu thế, gây nên gì?

Tại trên đường đế vương tranh đoạt, tiếp xúc thành thua gia, sống tạm, còn có tôn nghiêm chết đi?

Một lòng Thành vương, thua sẽ làm giặc. Một ly rượu độc, rửa sạch, xoá hết duyên hoa.

Cùng múa với sói, múa đến thiên hạ chiến tranh, xuân ảnh động.

Mỹ nhân mưu, giang sơn dao động, chỉ có cừu hận không thay đổi diễn biến vì si tình nữ nhân yêu.

Giống như hỏi, thù và mưu va chạm, hận và yêu đọ sức, máu và lệ giao cách,

Nam nhi ý chí kiên cường lòng dạ như sắt, nữ tử mềm mại đáng yêu vũ mị chúng sinh,

Một đôi sinh tử thù địch, ở đằng kia dưới cây nở vạn đoá hoa, muốn nói, vẫn nghỉ?

Giới thiệu riêng:

Vì văn án hoa lệ mà khó hiểu cho nên ta tự giới thiệu thêm một chút ^^

Truyện này yêu và hận đan xen nhưng rất rõ ràng. Hận trong truyện này là cả nam nữ chính đều hận nhau nhưng rất đúng. Nữ chính tự làm chuyện khiến người khác hận chứ không phải xuyên qua rồi gánh tội cho người khác. Nam chính vì bị bứt từ hiền thành ác sau đó ác quá nên cũng đáng hận.

Nói chung, truyện này rất logic, nam nữ chính đều cường, đều ác, đều thông minh, sẽ không có những tình tiết vớ vẩn, ngược tâm nhiều, nhưng cũng sủng nhiều.

Bây giờ thì… các bạn có muốn biết…

Từ một nô tì làm sao để trở thành hoàng hậu?

Từ một kẻ thù làm sao để trở thành ái thê?

Từ hai người thù nhau như nước với lửa làm sao để trở thành một đôi uyên ương ân ái?

Quyển 1: Chương 1: Bắt đầu đã tới

Chuyện xưa là như vậy

Trong địa lao ẩm thấp, dọc theo từng dãy bậc thang âm u từ trên thăm dò vào, là một không gian rộng lớn, ở đây không có nhà tù, cũng không có lính canh, chỉ có mấy tên đại hán nhìn chằm chằm, chính giữa vài tên đại hán có một ghế dựa lớn, bên trên ngồi một nam tử, hắn mặc áo dài nhẹ ngắn gọn màu đá xanh [1] , một ít tóc đen rủ xuống trên vai, chỉ dùng sợi tơ màu tím nhẹ nhàng buộc lại, đai ngọc quấn eo, một khối ngọc bội đỏ bừng, dùng tơ lụa màu xanh cột vào bên hông, nổi bật khí chất tốt đẹp của hắn, vạt áo choàng sợi tổng hợp bóng loáng rủ xuống tại mặt đất, một tay hắn tựa ở trên thành ghế, ngón tay tuyết trắng thon dài bám vào cằm, có vẻ vô cùng lười nhác, nhưng ánh mắt hắn nhìn về phía phạm nhân bị cột vào trên thập tự giá, tóc đen rủ xuống mặt mất trật tự, mặc một bộ lụa trắng lại lạnh lẽo như băng.

“Lão Tam cho nàng uống chung rượu độc, hẳn là có hiệu lực chứ?” Nam tử mặt ngọc môi ngọc, mắt như sao sáng, môi hồng răng trắng, phong độ nhẹ nhàng, nhưng thanh âm lại lạnh lùng dị thường, chằm chằm vào phạm nhân chật vật không chịu nổi trên thập tự giá, ánh mắt lạnh lùng làm cho người ta sợ hãi.

Nam tử thanh niên bên cạnh hắn khom người đáp: “Chủ tử, có hiệu lực .”

Khoé môi nam tử cong lên, câu dẫn ra độ cong lạnh như băng.

“Chủ tử, ngài muốn tra tấn tiện nhân kia như thế nào?” Một nam tử khác thấp giọng hỏi.

Nam tử lạnh lùng thốt: “Ngươi nghĩ sao?”

“Dựa vào ý kiến của kẻ hèn, chủ tử căn bản không nên cứu nàng, để cho nàng bị hoàng thượng ban chết đi.” Hắn hung dữ nói.

“Nhưng, chủ tử mất sức của chín trâu hai hổ mới đánh bại nàng được, sao còn muốn cứu nàng?” Một nam tử khác trăm mối vẫn không có cách giải, hắn nhìn nhìn chủ tử của mình, trong nội tâm thầm nghĩ: “Lhông phải là chủ tử thấy tiện nhân kia tư sắc xuất chúng, muốn đem nàng chiếm làm của?”

Nghĩ đến đây, hắn rất là hưng phấn, “Chủ tử, theo ý ta, giết nàng cũng quá tiện nghi nàng, còn không bằng lưu nàng lại, trước phế bỏ võ công của nàng, sau đó lại hung hăng lăng nhục nàng, hắc hắc, dù sao nữ nhân này diện mạo không kém, khiến nàng làm công cụ ấm giường cho kẻ thù hận nghiến răng, chắc là phương pháp tốt nhất đối phó loại nữ nhân cao ngạo này.”

Nam tử cười ha ha: “Người hiểu ta, vẫn là Duẫn Phong.” Hắn quay đầu, nhìn về phía một thuộc hạ khác: “Nhất Thanh, luận võ nghệ, Duẫn Phong không kịp ngươi, nhưng so hung ác, ngươi còn kém xa a, cho nên đây cũng là ta là nguyên nhân ta cho Duẫn Phong làm thống soái tam quân. Ngươi mặc dù trên chiến trường dũng mãnh vô địch, nhưng còn có lòng dạ đàn bà, dùng người mặc kệ tài, nhân từ không chưởng binh, chính là đạo lý này.”

Nam tử gọi Nhất Thanh lập tức thần sắc nghiêm nghị, nhìn nam tử gọi Duẫn Phong, khom người nói: “Chủ tử, kẻ hèn biết sai rồi.”

Duẫn Phong thấy mình đoán trúng tâm tư chủ tử, có chút đắc ý, tiến thêm một bước nói: “Chủ tử, dựa vào tư sắc nữ nhân này, đem nàng an trí tại bên người chủ tử làm kỹ nữ chuyên chúc tốt thì tốt, nhưng, nàng dù sao cũng là Thái Tử Phi hoàng thượng tự tay hạ lệnh xử tử, ngài công nhiên đem nàng mang theo bên người, ngộ nhỡ bị người có tâm phát hiện —–“

“Yên tâm đi, hiện tại văn võ cả triều, cũng biết tiện nhân kia bị phụ hoàng hạ lệnh xử tử, cho dù gặp được nàng, ai còn dám hoài nghi nàng không chết? Sẽ chỉ nghi hoặc ở trong nội tâm trên đời này có người diện mạo giống nhau mà thôi.”

“Chủ tử anh minh.” Duẫn Phong không nói thêm gì nữa, trừng mắt nữ nhân trên thập tự giá, “Chủ tử, thời gian không còn sớm, có phải là cứu tỉnh nàng, sau đó lại mang đi?”

“Ừ. Trước cứu tỉnh nàng nói sau.”

Một chậu nước lạnh như băng hung hăng giội hướng phạm nhân bị cột hai tay hai chân, dưới sự kích thích của nước lạnh, phạm nhân yếu ớt, nàng cảm giác bụng toàn tâm đau đớn một hồi, đầu choáng váng lợi hại, nàng nhẹ nhàng động tay chân, phát hiện toàn thân không thể nhúc nhích, bụng đau dữ dội, đầu cũng choáng váng căng, không khỏi rên rỉ lên tiếng, tiếng rên rỉ này làm cho đầu nàng thanh tỉnh không ít, người cũng hoàn toàn tỉnh lại.

Tròng mắt nàng đi lòng vòng bốn phía, bốn phía u ám, toàn thân lạnh đến phát run, không khỏi đánh cái rùng mình, đây là nơi nào? Nàng không phải đã chết rồi sao? Sao nàng còn sống?

Nàng giật giật tứ chi, phát hiện tứ chi bị dây sắt cột, không khỏi thấy thảm trong nội tâm, dùng sức kéo kéo, phát ra âm thanh chói tai lạnh như băng, nàng kinh ngạc ngẩng mắt, từ tóc đen mất trật tự ngẩng đầu lên, nàng nhìn thấy nam tử ngồi ở cách đó không xa thì không khỏi phát ra một hồi kinh hô: “Là ngươi?”

Nam tử thưởng thức nàng chật vật, cặp môi đỏ mọng mỹ lệ mím thành đột cong hoàn mỹ, “Không sai, là ta, thật bất ngờ, huh?”

Hắn nhìn gương mặt tuyết trắng, con ngươi sợ hãi của nàng, lạnh lùng cười: “Thái Tử Phi? A không, hiện tại ngươi không còn là thái tử phi cao cao tại thượng, ngươi chỉ là phạm nhân của ta.” Hắn nhìn nàng càng phát ra thần sắc sợ hãi, cười đắc ý: “Thật bất ngờ a? Thái Tử Phi đã từng uy phong lẫm lẫm, cũng sẽ có hôm nay?”

Bị trói trên chữ thập vây hãm, hai chân bị bó quá chặt chẽ, Thái Tử Phi nhìn khuôn mặt lạnh như băng khát máu của hắn, không khỏi thấy thảm trong lòng, nàng dùng sức giãy dụa, khiến dây sắt lạnh như băng trêu chọc mài da thịt nàng đến vết máu loang lổ.

Cổ tay đau đớn xa xa không có tuyệt vọng sợ hãi như trong lòng, ngọc dung của Lâu Ngọc Nhi trắng bệch, con ngươi thê thảm lại một mảnh cao ngạo, nàng dùng thanh âm tỉnh táo nói: “Được làm vua thua làm giặc, không có gì hay nói, muốn chém giết muốn róc thịt xin tự tiện. Ta Lâu Ngọc nhi hôm nay có kết cục này, chết cũng không oán ai? Bất quá, ngươi mơ tưởng nhìn đến ta cong đầu gối, như vậy, ta còn không bằng chết.” Nói, ngọc răng nàng hung hăng khẽ cắn, một cổ máu tươi đỏ thẫm từ khóe miệng tràn ra —

Phảng phất nằm mộng cả thế kỷ.

Sở Liên Nhi tỉnh lại, mở hai mắt ra, phát hiện mình nằm ở trên giường, dưới thân là giường cứng, trên đỉnh đầu là khăn phủ giường cũ kỹ, người sáng suốt xem xét cũng biết là dùng rất nhiều năm. Lại đảo mắt nhìn bài trí trước giường, cái bàn nhìn không ra màu sắc, một cây đèn nhỏ ở phía dưới bàn vuông, chỗ dựa vào tường có một cái tủ không lớn, trên cửa có hai song cửa sổ cũ kỹ, bên kia giường có giá rửa mặt, một cái khăn mặt đã rửa đến phát cũ —- lại cúi đầu nhìn nhìn quần áo trên người mình, không khỏi buồn bực cực kỳ.

Đây là nơi nào?

Sở Liên Nhi nhăn lại lông mày kẻ đen mỹ lệ, cố gắng nghĩ, rốt cục nhớ tới, mình và mẫu thân cùng một nhà Thiển Nhạc đi bơi, từ trên núi té rớt vách, bên tai cảm giác tiếng gió o o, giống như vách núi này sâu không thấy đáy. Trong nội tâm nàng hoảng sợ muôn dạng, xong rồi, xong rồi, khuôn mặt mỹ lệ của mình nhất định sẽ bị ném thành thịt nát.

Sợ hãi quá độ khiến nàng sốc tim, ngất đi.

Tỉnh lại rõ ràng phát hiện mình còn chưa chết, toàn thân đều hoàn hảo vô khuyết, chỉ là cái chỗ này, nàng nhíu mày, đây là nơi nào? Là ai cứu nàng?

Còn có, y phục trên người nàng —- sao xem trái xem phải, cũng không như là y phục của người hiện đại?

Đang lúc nàng buồn bực thì cửa đã bị đẩy ra, nàng sợ hãi kêu lên một cái, vô ý thức nhìn qua.

Ngoài cửa tiến đến một thân ảnh thon dài, người này đầu đội kim quan hai rồng đoạt châu, mặc trường bào gấm hoa tơ kim tuyến màu trắng, tà áo nhẹ động, bên hông là một đai lưng hoa văn rồng bay, đeo ngọc màu tím đỏ, theo đi đường nhẹ nhàng lắc lư, chân mang giày mềm da dê màu trắng đáy đen.

Hai tay của hắn vác tại sau lưng, tư thế đi đường ưu nhã mà đẹp mắt, hảo một công tử nhẹ nhàng.

Nhìn kỹ mặt của hắn, hắn từ bên ngoài đi vào, mang vào ánh mặt trời bên ngoài, nghịch bắn phía dưới, không quá thấy rõ mặt của hắn, thẳng đến hắn đi đến trước giường, mới nhìn rõ mặt của hắn, không khỏi há to miệng, trong nội tâm thầm khen, nam nhân rất đẹp trai.

Chỉ là, nàng y nguyên không rõ, quần áo của hắn sao kỳ quái như thế?

Chẳng lẽ hắn đang quay phim?

Nhưng, loại nam nhân suất đến tận cùng này mình ở trên màn ảnh sao chưa bao giờ thấy qua?

Ánh mắt nam tử lạnh như băng cao thấp dò xét nàng, chằm chằm khiến toàn thân Sở Liên Nhi không được tự nhiên. Nàng không khỏi cúi đầu nhìn quần áo mình, uốn éo xoắn tay, lắp bắp hỏi: “Ách, vị đại ca kia, là ngươi đã cứu ta phải không?”…

ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s