Truyện huyền huyễn

Hoàng Hậu Lắm Chiêu

Giới thiệu truyện Hoàng Hậu Lắm Chiêu

Tác giả: Shelly

Thể Loại: Ngôn Tình Xuyên Không, Hài, Sủng.

Nguồn: wattpad

Số Chương: 35

Tình Trạng: Hoàn Thành

Giới Thiệu:

Nàng, một mĩ nữ 17 tuổi xuyên không từ thời hiện đại đến đây, mà đây là đâu??? Tính cách ham vui, lại thất thường như thế .

Xuyên không? Chuyện nhỏ.

Trở thành hoàng hậu mới là chuyện lớn.

Hu hu, không những thế lại rơi vào tay một tên hoàng đế siêu biến thái. Thiên a, con phải làm sao? Thế nhưng nhất định không được khuất phục.

Muốn xử lí một tên mặt dày là phải mặt dày hơn hắn.

Cơ mà có thể phản công không? __ Hắn đường đường là hoàng đế Ngọc Quốc. Cư nhiên lại bị nữ nhân kia trêu ghẹo. Thể thống cống rãnh nào còn tồn tại dây?

Được lắm, Điệp nhi, nàng đã muốn chơi như thế, bổn vương đây sẽ bỏ thời gian công sức chơi với nàng đến cùng. Sau đó thì ngoan ngoãn bán nốt cái mạng nàng cho ta đi.

Chương 1

Nắng, nắng, đã nắng lại còn nóng a. Lão thiên gia kia, ông rốt cuộc là rảnh rỗi nên bày trò như thế này hả? Ta uể oải cảm thán. Đứng chờ xe buýt trong cái thời tiết này, đúng là giết người mà. Ta muốn ăn kem. Bước vào cửa hàng, ta mua một cây kem vani và bắt đầu xử lí. Kem a, ta yêu ngươi. Đột nhiên, trước mặt ta xuất hiện một cái lỗ đen kì dị. Quái lạ, có mây đen mọc dưới đất sao? Ta tò mò đi tới, đưa tay chạm vào. Nha, có khi nào bị giật không nhỉ? Nhưng mà….ta…. bị hút vào rồi….

………..Một chiếc là vàng bay qua, tiễn đưa một số phận…..

Tỉnh lại, ta thấy ta đang nằm trên một chiếc giường lớn. Xung quanh trang hoàng khá đẹp nhưng mang phong cách cổ xưa. Rèm giường bàng lụa, đẹp nha. Nhìn quanh, ta cố nhớ lại mọi chuyện vừa diễn ra. Đầu óc quay cuồng.

Cái cảnh tượng này…..

Chẳng lẽ đang quay phim sao?

A ha, chắc thấy ta đẹp quá nên lôi về làm diễn viên đây mà. Ta quả là siêu sao mà.

Cạch…

Cửa mở ra. Một cô bé chừng 15, 16 tuổi đẩy cửa bước vào. Cô bé đó mặc bộ đồ nha hoàn thời xưa, tóc búi hai bên, ở phía sau tóc thả xõa.

– Tiểu thư, người tỉnh rồi – Mừng rỡ ing~

– Khoan, cho ta gặp đạo diễn – Ta ra hiệu ngừng nói, mặt nghiêm túc.

Cô bé ngơ ngắc nhìn ta..

– Ý tiểu thư.. đạo diễn là sao?

Không có đạo diễn? Thế là thế nào?

– Vậy đây là đâu? – Ta nheo mắt hỏi lại – Và em là ai?

– Tiểu thư, người làm sao vậy? – Cô bé kia lo lắng hỏi- Người không nhớ gì sao? Em là Tiểu Hương, nha hoàn của người mà…

What? Gì cơ? Nha hoàn? Ở cái thế kỉ 21 này lấy đâu ra nha hoàn vậy trời? Nha hoàn… đồ đạc cổ…………….

Ùng…. Lẽ nào đây là xuyên không trong truyền thuyết sao? Oh no no, ta còn bao nhiêu việc chưa làm. Bao nhiêu kem chưa ăn. Bao nhiêu mĩ nam chưa ngắm. Không được. Ta còn phải cống hiến hết mình cho sự nghiệp xây dựng đất nước nữa. Không thể xuyên không lãng xẹt thế được. Hu hu, thế kỉ 21 mà thiếu ta thì sẽ như thế nào đây? Nhỡ như Trái đất thế kỉ 21 bị zombie hay người ngoài hành tinh đánh chiếm mà không có ta chỉ huy thì làm sao? Làm sao bây giờ? Mẹ ơi, con muốn về….

– Này, xin lỗi, thực ra ta bị mất trí nhớ, em có thể nói cho ta biết ta là ai và mọi chuyện trước đây không?- Ta gãi đầu, bịa ra 1 lí do củ chuối nhất.

– Tiểu thư, người thực sự mất trí nhớ?

– Ừa. – Ta lúng túng. Mất mặt quá. Lại đi nói dối con nhà người ta thế này. Mẹ ta mà biết sẽ đánh nát mông ta mất thôi. Nha, ta là một đứa con gái ngoan ngoãn mà.

Tiểu Hương đột ngột lao vào người ta, gào khóc:

– Oaoaoaoaoaoaoa… Nhị tiểu thư và tam tiểu thư thật ác độc quá, hại tiểu thư ra như vậy…oaoaoaoaoao…

Nhị tiểu thư? Tam tiểu thư? Ai vậy trời? = =

– Ngoan nào, ngoan nào. Nói ta nghe. Có chuyện gì thế?

Ta vỗ đầu Tiểu Hương dỗ dành như dỗ con nít. Aizz…. dù sao cũng phải biết rõ mọi chuyện đã…

Như lời kể, ta mang danh Vũ Mạn Điệp Điệp, là đại tiểu thư của tể tướng Ngọc Quốc. Thân thể từ nhỏ yếu ớt nên thường bị 2 muội muội là Vân Vân và Hoa My bắt nạt. Con bà nó chứ, dám bắt nạt tỉ tỉ mình thế đấy. Hai con muội muội đáng chết. Băm nó đi, chém nó đi. À, lão Thiên còn thương ta, cho ta 1 tiểu đệ là Vũ Mạn Nam yêu chiều ta hết mực, thường bảo vệ ta khỏi 2 con quỷ cái đó. Một hai ngày trước, ta bị Vân Vân đẩy xuống hồ nước, tỉnh lại mất trí nhớ.

Nghe xong, thật đáng phẫn uất nha. Điệp Điệp à, sao cô có thể chịu ủy khuất như thế chứ? Haizz, cô có đi đâu cứ đi đi, ta khi đã mượn xác cô rồi thì nhất định sống tốt a… 1p mặc niệm….

.

.

.

.

Hết 1p….

– Tiểu Hương, đưa ta gương.

– Dạ

Tiểu Hương mang đến 1 chiếc gương đồng. Nhìn vào gương, ta thực sự… sock suýt chết. Trong gương hiện lên 1 mĩ nhân với khuôn mặt nhỏ nhắn. Đôi mắt to, lông mi dài cong vút. Chẳng lẽ thời này đã có lông mi giả sao? O O ….. Cánh mũi nhỏ cùng đôi môi…. đẹp không tả nổi. Tuy có chút xanh xao mỏng manh nhưng lại khiến người ta không tự chủ muốn đem vào lòng mà bảo vệ.

Tĩnh thần lại, ta đứng dậy bước ra khỏi giường. Choáng. Ta ngã khuỵnh xuống. Tiểu Hương vội chạy lại.

– Tiểu thư, người còn yếu.

– Tiểu Hương….

– Dạ?

– Ta muốn ra ngoài.

– Nhưng tiểu thư, người cần dưỡng sức.

– Ta…..

Một nam nhân đẩy cửa bước vào, vẻ mặt vui mừng ôm chầm lấy ta.

– Tỉ tỉ, người tỉnh rồi.

Gọi ta là tỉ tỉ, vậy đây là Vũ Mạn Nam sao?

– Lần này 2 muội ấy thật quá đáng.

Ta nhìn chằm chằm nam nhân trước mặt. Mĩ nam nha. Hắc hắc, tiểu đệ này mà giả nữ chỉ đẹp hơn chứ không có kém. Mái tóc dài dùng trâm ngọc búi gọn. Ánh mắt sâu thẳm hút hồn người. Và nhất là……. khuôn mặt baby chết người =]]

– Ta sẽ không bị bắt nạt nữa đâu – Ta cười cười, bình thản trả lời.

…………..

Một tuần trôi qua, ta dần thích nghi với cuộc sống ở đây. Thân thể này cũng được ta bồi bổ nên cỏ vẻ đã khá hơn rồi. Ngày ngày, Mạn Nam đến nói chuyện với ta làm ta cũng dần bớt ý nghĩ muốn trở về. Chợt nhận ra cổ đại là một thị trường rộng mở đầy rẫy trai đẹp.

Một buổi sáng, khi mặt trời lên cao chót vót, ta vươn mình tỉnh dậy.

Bước xuống giường, ta túm gọn tóc và làm vệ sinh cá nhân. Tiểu Hương bước vào phòng giúp ta chải tóc và chuẩn bị trang phục.

– Tiểu thư, tóc người thật đẹp nha

Ta cười. Thân xác này đúng là có mái tóc đẹp thật. Dài thật dài mà rất mượt. đen óng. Sau khi chải tóc xong, Tiểu Hương búi phần nhỏ tóc lên, dùng trâm hoa cài lên, phần còn lại xõa xuống. Mái hất chéo để lộ khuôn mặt xinh xắn. Ta khoác lên người cái áo mỏng rồi đưa ra vường. Mùi hương mẫu đơn hòa cùng mùi cỏ dại sáng sớm thật dễ chịu. Ta đứa ta vuốt ve 1 bông mẫu đơn….

– Tỉ tỉ, sáng sớm lại gặp tỉ ở đây. Thật trùng hợp.

Một giọng nói chanh chua vang lên…

Ta quay lại. Trước mặt ta, 2 nữ nhân 1 tóc dài 1 tóc ngăn đang đứng chống nạnh, nở nụ cười khinh khỉnh. Xem nào, mặt mũi cũng xinh mà sao đánh đá thế nhỉ?

– Ồ, ra là 2 muội à? Chào buổi sáng

Ta lên tiếng chào hỏi. Vân Vân bước đến, giả bộ tử tế.

– Tỉ tỉ, dạo này tỉ có vẻ khỏe mạnh nhỉ?

– Tỉ có cần chúng muội đến thăm tỉ mỗi ngày không?…

ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s