Truyện huyền huyễn

Dùng Cả Đời Để Quên

Giới thiệu truyện Dùng Cả Đời Để Quên

Tác giả: Diệp Tử

Dịch giả: Đỗ Mai Dung

Nhà xuất bản: Văn Học

Ngày xuất bản: 07/06/2013

Số trang: 480

Kích thước: 14.5 x 20.5 cm

Giá bìa: 103.000 VNĐ

Giới Thiệu:

Quên một người mình yêu thật không dễ dàng, có một số người thì Dùng Cả Đời Để Quên ! Đó cũng là tên của một tác phẩm nổi tiếng do Diệp Tử sáng tác.

Dận Chân được sinh ra để làm vua, dù là vua nhưng để một người con gái yêu hắn cũng thật khó. Kiếp sau hắn là Yên Chân, hắn chỉ có mơ ước tìm được người con gái ấy để bù đắp cho nàng.

Nàng là Niên Phi người con gái mà Ung Chính một mực yêu nàng, do thế sự khôn lường mà hai người họ không thể nào ở bên nhau.Kiếp này nàng là mội vị lãnh đạo rộng lượng xinh đẹp, yêu gia đình, yêu bạn bè, yêu tứ gia. Liệu tình duyên nào sẽ mang họ đến bên nhau rồi không quên được nhau?

Chương 1: Lạ mà quen (1)

Tôi đã nhặt được anh bên cạnh thùng rác.

Lúc ấy, anh đang ngồi giữa một đống rác, vẻ mặt hoang mang. Trang phục cổ quái, lại thêm bụi bẩn, khiến không còn nhận ra màu sắc của trang phục nữa. Mặt mày lem nhem. Đầu đội mũ da, phía sau tết tóc đuôi sam dài.

Ôi, đóng phim thời Thanh sao? Đấy là phản ứng đầu tiên của tôi. “Này, anh vẫn ổn chứ?” Tôi hỏi.

Anh hoang mang nhìn tôi, cúi đầu, không nói gì.

Tôi vò vò tóc, gặp phải một người câm sao?

“Anh ngồi trong đó làm gì vậy?” Tôi không từ bỏ tiếp tục hỏi.

Anh vẫn không có bất kì phản ứng nào.

Tôi bĩu bĩu môi, nếu không phải vừa rồi lão đạo sĩ nói với tôi rằng người đầu tiên tôi gặp khi vừa bước ra khỏi cửa chính là cứu tinh hóa giải tai nạn cho tôi, tôi cũng chẳng buồn bận tâm.

“Anh đứng dậy xem nào!” Tôi tốt bụng kéo anh, anh hất tay tôi ra, tức giận trừng mắt lườm tôi một cái.

Hình như không phải bị câm, mà là bị mất trí, tôi tức tối nghĩ. Đạo sĩ kia không phải đang trêu mình đấy chứ. Tôi bắt đầu dao động.

Lúc này, tôi nghe thấy “ục” một tiếng, hình như là bụng “ai đó” đang kêu réo. Tôi vừa ăn cơm, vậy âm thanh ấy hiển nhiên không phải là từ bụng tôi phát ra.

Vậy là…..là anh? Tôi liếc nhìn anh một cái, thấy anh đang chăm chú quan sát mình.

Ánh mắt lạnh lùng, khiến toàn thân tôi run lên, vô thức đứng thẳng lưng, còn tỏ vẻ hoàn toàn không quan tâm nữa.

“Hừ!” Cuối cùng anh cũng đã chịu mở miệng. “Con gái mà ăn mặc thế này, đồi phong bại tục!”

Tôi bị anh nói xém chút nữa thì bắt đầu nghi ngờ khả năng thẩm mĩ của mình, cúi đầu nhìn lại mình một lượt.

Một chiếc áo len bó sát người, cổ trễ, vì để tránh cảm lạnh còn quàng một chiếc khăn rất dày, váy ngắn quần tất, khoác thêm áo choàng dài, phối với đôi giầy cao gót mũi nhọn.

Xì, có chỗ nào là không đoan trang đâu? “Đây là mốt của năm nay, anh thì biết gì chứ?” Tôi nổi cáu.

Anh không nhìn tôi nữa, chỉ điềm đạm nói: “Cô có gì ăn không?”

“Có!” Tôi trả lời rất tự nhiên, đồng thời lấy từ trong túi ra một thanh sôcôla Dove đưa cho anh, sau đó mới ngẩn người, tại sao tôi lại phải nghe lời, anh là cái gì mà dám cao giọng kiêu căng, ăn nói như đang sai phái kẻ hầu dưới chân mình thế!

Anh khó khăn bóc vỏ thanh kẹo, cắn một miếng, chau mày, “Ngọt quá!”

“…” Tôi nhịn.

“Khó ăn lại không đỡ đói.” Sau khi nếm thêm miếng nữa, anh mới từ từ thở ra lời đánh giá.

“Vậy sao anh còn ăn?” Tôi không thể nào nhịn hơn được nữa.

Anh mỉm cười, “Tôi không bao giờ lãng phí.”

Tôi: “…”

Anh nhanh chóng ăn nốt phần còn lại, có thể thấy anh đói tới mức nào, nhưng động tác lại vẫn rất nho nhã. Anh đưa trả tôi vỏ kẹo, “Còn nữa không?”

“Hết rồi!” Tôi cảm thấy mình đã bị điên, tự nhiên lại đứng trong gió rét để tiến hành “hỏi đáp” với một người mắc bệnh thần kinh.

“Ồ!” Anh nói, lại ngồi xuống.

Nhớ tới những lời của lão đạo sĩ, tôi đập đập trán, cố gắng mấy lần mới lên tiếng, “Tôi đưa anh đi ăn cơm.”

Đợi rất lâu, anh mới khe khẽ “ờ” một tiếng, vẻ mặt lãnh đạm, như thể đang nể mặt tôi lắm vậy.

Khóe miệng tôi giật giật, cố gắng kìm nén hành động trợn mắt lườm.

Anh đi trước, tôi để ý thấy anh mặc một chiếc trường bào màu xanh thẫm, giầy màu đen, hai tay chắp sau lưng, bước chân vững chắc mạnh mẽ.

Thấy tôi ngẩn ra, anh quay đầu, nhướn mày, “Đi trước dẫn đường.”

Tôi khóc không được cười chẳng xong, anh còn sai khiến tôi như nha đầu của mình nữa.

Bực bội thì bực bội, nhưng tôi cũng không dám đắc tội với anh. Vị đạo sĩ đã nói, người có thể hóa giải được tai nạn đổ máu của tôi chỉ có thể là người lạ đầu tiên mà tôi gặp khi ra khỏi cửa, mà bây giờ, vận mệnh nửa cuộc đời còn lại của tôi lại phụ thuộc vào anh, tôi có thể không lo được không?

“Anh… muốn ăn gì?” Tôi tốt bụng hỏi.

Anh ra vẻ suy tư, tôi bắt đầu hối hận vì mình đã lắm lời, thật sợ nếu anh buột miệng nói ra những từ đại loại như “chân gấu”, “Gan phượng”, …

“Lẩu đi!” Sau khi suy nghĩ nghiêm túc, anh nói.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, ông trời vẫn còn thương tôi.

Tôi đưa anh đến quán lẩu Tiểu Phì Dương[1], nhưng bị nhân viên phục vụ chặn lại ở ngay cửa.

[1] Chuỗi cửa hàng lẩu dê lớn nhất Trung Quốc.

Đúng như dự liệu, tôi đã nghĩ ra đối sách.

“Tiểu thư, vị này trang phục không chỉnh tề, sợ sẽ ảnh hưởng tới việc dùng bữa của những vị khách khác, hai vị nên đến chỗ khác đi.”

Tôi cười hi hi rồi nói, “Mã nhân viên của anh là bao nhiêu?”

Anh ta sững lại: “Tiểu thư, cô đừng làm khó tôi, tôi cũng chỉ đi làm thuê thôi.”…

ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s