Truyện huyền huyễn

Hoàng Hậu Anh Túc

Giới thiệu truyện Hoàng Hậu Anh Túc
Truyện ngôn tình Huyền huyễn

Tác giả: Ngân Nhi

Thể loại: Xuyên không

Số chương: 128

Tình trạng: Hoàn thành

Edit: Meomeomeo (Dương tỷ)

Nguồn edit: http://duongnga199615.wordpress.com

Giới Thiệu:

Mọi người có biết hoa anh túc vô tội không? Bản thân nó không có độc, tựa như tình cảm vậy, cũng vô cùng đẹp đẽ nhưng không biết lúc nào đã bị dính vào. Nó tựa như hoa anh túc vậy tiết ra chất độc, xâm chiếm lòng người khác, xâm nhập vào máu của anh, không chế linh hồn anh, làm cho anh vĩnh viễn lâm vào thống khổ tột cùng.

Tôi không muốn làm cây anh túc, nhưng trên lĩnh vực tình cảm, dường như tôi thấy mình còn ác độc hơn, đáng sợ hơn so với nó vậy, vô hình tràn ra mầm mống đau thương, mang đến cho người ấy thương tổn sâu sắc và thống khổ tột cùng.

Thân hoa anh túc không độc, vì nó vẫn tiếp tục sinh trưởng dưới ánh mặt trời chói chang.

Hoa anh túc, nó là một cây thuốc, có thể trừ một mặt độc ra, nó còn an ủi lòng người, tôi sẽ dùng tình yêu duy nhất của mình đến an ủi lòng người tôi yêu.

Chỉ kiếp này, không có kiếp sau, kiếp này sẽ nắm chặt tay quý trọng hạnh phúc của mình, không có tiếc nuối, con người chưa sống hết kiếp này thì sẽ tiếp tục sống tiếp hoặc sống cho trọn vẹn.

Chương 1: Hoạ lớn chết người

“Chạy nhanh lên…quan binh tới rồi…”

Vùng núi hoang vu, ánh mặt trời chói chang chiếu xuống đầu, ba cô gái quần áo tả tơi chạy bán sống bán chết vào phía rừng cây trước mặt, trốn thật nhanh nhất, nhân vật chính với hình tượng vô cùng thê thảm của chuyện này chính là tôi, bây giờ đang buổi trưa nắng chói chiếu vào cả người tôi làm cho các lỗ chân lông đều nở to, hơn nữa do vận động mạnh nên tất cả quần áo đơn sơ của tôi đều dính đầy mồ hôi, hiện giờ tôi mới biết rõ cái cảnh mồ hôi như nước là thế nào, sao tôi lại khổ sở vậy? Sao tôi lại phải chạy? Nói ra thì rất dài, bây giờ tôi cũng chẳng muốn nghĩ gì cả, mục tiêu là cánh rừng rậm cách trăm mét trước mặt, chạy sau tôi còn tương tự có hai chị em nữa.

“Không chạy nữa, ta chạy không được nữa rồi…ta đau bụng quá..” Tiếng Tiểu Thuý thở phì phò kêu lên đằng sau, mắt cầu xin nhìn tôi, tôi cũng đang thở phì phò như trâu vậy, thở không ra hơi nữa, tôi còn chạy sao được? Nhưng mà cái khổ này so với cái mạng của mình cái nào nặng, cái nào nhẹ tôi lại thấy rõ nhất. Tôi vỗ vỗ ngực, điều chỉnh thở thông một chút, giương mắt nhìn khắp bốn phía, ánh mắt tôi bỗng sáng lên, đúng là ông trời không bỏ tôi, cách mấy chục thước phía trước có một đống cỏ khô hiện ra.

“Nhanh lên đi theo tôi” Tôi chạy tới đám cỏ khô phía trước.

“Nhanh lên…nhanh lên nào…” Miệng tôi kêu, xoay người kéo hai cô gái vọt tới, nếu không phải chúng tôi cùng chung hoạn nạn, chắc chắc tôi sẽ quyết đem vứt hai cô ngay, tự mình khác chạy trối chết. Ba người chúng tôi vừa chui vào đống cỏ khô ôm chặt lấy nhau, cũng chỉ vì hoảng sợ quá nên lúc này mặt mũi chúng tôi mồ hôi rơi xuống như tắm vậy.

Đợi lúc chúng tôi trốn xong xuôi, từ trên đỉnh núi có vài bóng quan binh cao to, trông hung hãn xuất hiện. Họ hết nhìn đông lại nhìn Tây một lúc sau đó đi tới phía chúng tôi, tôi có thể cảm thấy thân hình hai chị em bên người run lẩy bẩy, trong lòng các nàng kinh hoàng như thế nào tôi sao không rõ? Lúc này tôi cũng sợ tới mức nắm chặt tay lại không dám động đậy nhìn chằm chằm đằng trước. Tôi thở nhẹ một hơi bảo các nàng không được động đậy, quan binh này hiện giờ đúng là đang tiến tới gần phía chúng tôi, nhưng ánh mắt họ cứ nhìn ra cánh rừng phía sau chúng tôi cũng không để ý chân hắn suýt nữa dẫm vào chúng tôi.

“Mẹ nó chứ, vài con nhóc này đúng là chạy nhanh thật” Tên quan sai trước mặt tôi đang chửi ác liệt, dẫm mạnh một chân xuống, đạp đống cỏ khô trước mặt tôi làm cho chúng tôi sợ tới mức cũng không dám thở nữa.

“Đại nhân, làm sao bây gìơ?”

“Làm sao bây giờ à, vào tìm trong rừng cho ta, ta không tin mấy nàng mọc cánh bay” Hắn nghiến răng trèo trẹo, hạ lệnh thô bạo với bọn tay chân, sau đó một đám người cầm đuốc vọt vào rừng cây trong nháy mắt biến mất trước mắt chúng tôi.

“Phù..” Ba chúng tôi mềm nhũn ngồi phệt xuống đống cỏ khô, tôi nhìn hai người cùng chung số phận bên cạnh rốt cục thấy tuyệt vọng vô cùng.

Trên thế giới này có ai xuyên qua bất hạnh giống tôi không? Nếu tôi mà xuyên qua đến đây cuộc sống có cực khổ thế nào, mặt mũi xấu xí ra sao đều không sao hết, tôi có thể chấp nhận được, chỉ cần dựa vào trí thông minh của mình, và khả năng khéo léo, tôi chắc chắn có thể xoay chuyển tàn cục, làm cho sự nghiệp rạng rỡ, mà hiện giờ thì, haizz…Đến cả thần tiên cũng không thể xoay chuyện được rồi, tôi đã trở thành một hung thủ giết người tàn ác trong miệng người khác mất rồi, mà người bị tôi giết đúng là người đứng đầu huyện – Huyện lão gia, hiện giờ trong thành dán thông báo truy nã tôi khắp nơi, hơn nữa cả hình tôi cũng bị dán lên đó, mà lại càng làm cho tôi tuyệt vọng hơn nữa là, nghe nói đề đốc Nam Thất Tỉnh đại nhân tự mình hạ lệnh truy bắt tôi, anh nói xem tại thời đại này tôi còn sống yên ổn được nữa không?

Đấy là còn chưa tính chính bản thân tôi thực sự không có giết người mà! Tôi bị vu oan! Tôi oan uổng quá!…

ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s