Truyện huyền huyễn

Hãn Phi, Bổn Vương Giết Chết Ngươi

Giới thiệu truyện Hãn Phi, Bổn Vương Giết Chết Ngươi
Truyện ngôn tình Huyền huyễn

Tác Giả: Mê Loạn Giang Sơn

Thể Loại: Ngôn Tình Xuyên Không , Tiểu Thuyết, Hài

Nguồn: Diendanlequydon.com

Convert & Edit: Ngocthuybachdang

Số Chương: 244 Chương ( 3 quyển )

Tình Trạng: Hoàn Thành

Giới Thiệu:

Chỉ vì cuộc sống bấp bênh , cô đã gặp một số thất bại trong việc , bì trừ tiền thưởng tháng . Cô đã đổ thừa là do ông trời nên đã bị phạt phải xuyên không trở thành một cô nàng phải lập tức lấy chồng .

Lấy ai cũng được nhưng sao phải là một tên vương giả luôn luôn đối lại với nàng ??? Không chỉ hắn mà ngay cả các thành viên trong phủ kể cả hầu cũng xem thường nàng …

Đừng nghĩ trời phạt mà nàng sợ , đừng nghĩ nàng nhỏ bé mà dễ chịu nhục . Các người chuẩn bị tinh thần đi , không ai có thể thoát khỏi món nợ này đâu !!! Mời các bạn đọc truyện Hãn Phi, Bổn Vương Giết Chết Ngươi

Q.1 – Chương 1: Tiền thưởng không có

QQ—— Hội quý tộc độc thân . . . . . .

Phong Hoa: “Lão Đại giúp sư phụ mua trò chơi Bảo Bảo đi , muốn 3+10 Phượng Hoàng, ok?”

Mạc Nhiên : “Sư phụ, không thành vấn đề.

Thiên hạ: “Đại ca, người ta cũng cần Phượng Hoàng, thuận tiện mua cho ta một cái có được không?”

Mạc Nhiên: “Không mua cho ngươi ”

Thiên hạ: “Đại ca. . . . . .”

Mạc Nhiên: “Không mua!”

Thiên hạ: “Đại ca. . . . . . ( giọng Bắc Kinh kéo dài ). . . . . .”

Phong Hoa: “Cười trộm. . . . . .”

Mạch Tang: “Lão Tam, ca ca mua cho ngươi.”

Thiên hạ: “Cám ơn Nhị ca, vẫn là Nhị ca tốt với ta!”

Mạch Tang: “Bớt lắm mồm!”

. . . . . .

Hô hô. . . . . . Bảo Bảo, 3+10 tiểu phượng hoàng, rốt cục lấy được rồi ! 200 rmb(1) nha! Lừa tiền người khác cảm giác thật sướng! Mỗ nữ cười đến vô cùng bỉ ổi. . . . . .

Chợt , bên tai truyền đến giọng nói : “Tán gẫu thật sự cao hứng a!”

Người nào đó cao hứng phấn chấn , cũng không quay đầu lại đáp: “Không tồi!”

Lặng im. . . . . .

Một giây, hai giây, ba giây. . . . . . Người nào đó phản ứng trì độn quay sang, nuốt từng ngụm nước miếng , nhìn sắc mặt âm trầm của quản lí: “Quản lí, người khỏe không ?”

“Đúng vậy, tôi rất khỏe , nhưng là cô thật không tốt! Bởi vì tiền thưởng tháng này của cô đã không có!” Lão quản lý nói xong xoay người rời đi. . . . . .

Để lại mỗ nữ ở sau lưng nàng nhe răng trợn mắt, đặc biệt sao ! Lập tức đến cuối tháng rồi , còn có ba ngày là đến ngày lĩnh lương, tiền thưởng không có! Lão nương bị trừ 1000 nhân dân tệ a! Bà già đáng chết ! Ta nguyền rủa cả nhà ngươi !

Mỗ nữ biểu tình vặn vẹo hồi lâu, trong đầu hiện lên mấy ngàn biện pháp để cho quản lí đáng chết kia viên tịch , sau cùng thở sâu một hơi, vì công việc , ta nhẫn!

Tan tầm , vẻ mặt mỗ nữ nào đó giống như đại tiện không thông đi ở trên đường, an ủi tổ tông mười tám đời của quản lí, cùng với tất cả họ hàng gốc rễ. . . . . .

Chợt , ánh mắt chớp chớp, lại chớp chớp, không nhìn lầm a. . . . .

.

Chỉ thấy phía trước một người đàn ông hai mươi lăm tuổi , cầm tay một cô gái có diện mạo thường thường . Co gái kia bộ dáng không được tốt lắm, nhưng là ăn mặc cực kỳ xinh đẹp.

Người đàn ông hiển nhiên cũng phát hiện nàng, xấu hổ cười cười: ” Cô Hà , xin chào !”

Mỗ nữ khóe miệng giật giật: ” Anh Ly, xin chào !”

“Người này là vợ tôi !” Người đàn ông biểu tình càng thêm cứng ngắc.

Mỗ nữ giọng âm kéo dài: “Như vậy a. . . . . . Ngày hôm qua còn có một người cầm hoa hồng, đứng ở trước cửa nhà tôi khóc đến chết đi sống lại nói yêu tôi, không biết anh Lý có thấy hắn không ?”

Khuôn mặt người đàn ông kìm nén sắc tím : “Không thấy.”

Người phụ nữ bị hắn giới thiệu là vợ , nghi ngờ nhìn bọn họ một cái. . . . . .

“Không thấy là tốt , nếu là thấy , làm phiền anh Lý giúp tôi kéo hắn đi cho chó ăn , cũng xem như tâm nguyện của tôi .” Mỗ nữ nói xong không thú vị cậy móng tay của mình .

Sắc mặt người đàn ông thay đổi cực kỳ huyền diệu: ” Cô Hà, không cần độc ác như vậy đi, người ta chỉ là. . . . . .”

” Chị à , em có một việc muốn nói với chị một chút.” Mỗ nữ không phản ứng đến hắn, thẳng mở miệng đối với cô gái bên cạnh hắn .

Người đàn ông cuống quít mở miệng: ” Cô Hà , không phải là kéo đi cho chó ăn sao ? Người như thế nên bị chó dữ phân thây mới đúng! Việc nhỏ, tôi nhất định giúp cô giải quyết! Nhất định!”

Che miệng nhẹ cười: “Không nghĩ tới anh Lý cũng có suy nghĩ giống như tôi vậy , cho rằng cái loại người này nên là bị chó dữ phân thây!”

Người đàn ông nghe xong trên mặt hiện lên đủ mọi thần sắc , muốn nói gì, cuối cùng vẫn lại là không có mở miệng. . . . . .

“Được rồi, vậy thì làm phiền anh Lý rồi ! Tôi cũng không quấy rầy vợ chồng anh đi dạo phố nữa ! Gặp lại sau !” Mỗ nữ nói xong tiêu sái đi đến bên cạnh hắn , gót giầy cao gót nhọn hoắt dẫm nát trên chân hắn , người đàn ông lộ ra vẻ mặt cực kỳ thống khổ, đau đến mức đỏ bừng mặt. . . . . .

“Làm sao vậy?” Người phụ nữ nhìn đến biểu tình ẩn nhẫn của hắn , hơi chút quan tâm hỏi.

“Không có việc gì!” . . . . . .

Rất xa truyền đến giọng nói ngọt ngào của mỗ nữ : ” Chồng chị bị táo bón !”

. . . . . .

Fuck(2) ! May mắn là hắn không phải loại đồ ăn mà nàng thích , cho nên nàng không đáp ứng hắn theo đuổi, không nghĩ tới hắn cư nhiên kết hôn rồi !

Tuy nàng đối hắn không có cảm giác, nhưng là nàng không phải là Tiểu Tam ( người thứ ba) cũng không phải là dễ bị coi thường ! Dám tính kế bản tiểu thư, tìm cứt!

Mỗ nữ nào đó vẻ mặt cao hứng phấn chấn , bỗng nhiên nhớ tới tiền thưởng của chính mình , sắc mặt lại âm trầm xuống, đặc biệt sao ! Ông trời thật sự là có mắt như mù, cố ý cùng nàng đối nghịch!

Vừa mới nghĩ tới đây, bầu trời bỗng nhiên có mưa. . . . . .

Sấm chớp đùng đoàng , mưa gió mãnh liệt. . . . . .

” Fuck ! Mẹ kiếp một chút dấu hiệu đều không có liền mưa ! Ông trời , ông với mẹ ông có cừu oán a!” Mỗ nữ nào đó ướt sũng , ở trong mắt người qua đường xem giống như bị bệnh thần kinh đang ngửa mặt mắng ông trời . . . . . .

Chợt , một đạo tia chớp đánh xuống tới. . . . . . Ở giữa hồng tâm. . . . . .

Mỗ nữ quang vinh ngã trên mặt đất. . . . . . Ặc , tiền lương tháng này lão nương còn không có lĩnh. . . . . .

. . . . . .

“Tiểu thư, người tỉnh rồi!” Bên tai truyền đến một tiếng hô to.

Mỗ nữ quay đầu, nhìn nhìn nữ tử ăn mặc kiểu nha hoàn thời cổ đại đứng ở bên giường : “Ta không phải đã chết sao?”

Thốt ra lời này xong, nha hoàn hốc mắt đỏ lên, ôm nàng khóc lớn lên: “Tiểu thư, tiểu thư của ta số khổ . . . . . .”

Mỗ nữ vẻ mặt hắc tuyến. . . . . . Đây là tình huống gì ? Lại nhìn xem kiến trúc cổ kính của căn phòng này , não đại bị vò thành một cục, một lần nữa véo một cái, lại hung hăng véo vài cái, rót ra một câu ——”Ta xuyên không rồi !”

“Ha ha ha. . . . . . Ta xuyên không rồi ! Ta rốt cục xuyên không rồi !” Đẩy ra nha hoàn, đứng lên một trận cười cuồng tiếu, vì họa được phúc a! Nàng nhất định phải ở cổ đại quậy cho mưa to bảo nổi !

Nha hoàn nhìn nhìn tiểu thư nhà mình : “Tiểu thư, người hẳn không phải là điên rồi đi?”

Cười đến chính đang cao hứng người nào đó quay sang, nhìn nàng: “Ngươi nói cái gì?”

Nha hoàn nuốt nước miếng : “Tiểu thư, ta chưa nói cái gì!” Tiểu thư biểu tình thật là khủng khiếp!

“Tới tới tới, nói một chút xem, đây là nơi nào, tiểu thư nhà ngươi là ai? Nơi này soái ca mĩ nam trông như thế nào? Hoàng đế bao nhiêu tuổi ? Có Hoàng hậu hay không? Dự tính tiểu thư nhà các ngươi có thể làm hoàng hậu được không ? Còn có. . . . . .”

Một chuỗi lải nhải từ trong miệng mỗ nữ tràn ra, rồi sau đó trở lại trên giường cổ kính kia , bắt chéo hai chân, nha hoàn nhìn trợn mắt há hốc mồm .

Nha hoàn sững sờ nhìn nàng hồi lâu , xoay người, chạy vội ra cửa : “Lão gia, thiếu gia, tiểu thư điên rồi!”

Fuck ! Làm cái gì!

Mỗ nữ đứng lên, đuổi theo ra ngoài cửa, đem nha hoàn kéo trở về. . . . . .

ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s