Truyện huyền huyễn

TUYỆT ĐỈNH VÔ TÌNH TUYẾT LĂNG

Giới thiệu truyện Trọn Đời Không Buông Tay
Truyện ngôn tình Huyền huyễn

Văn án

Nàng sinh ra không có tình thương của cha, không có sự quan tâm chăm sóc của mẹ, anh chị e nàng đều muốn dồn nàng vào chỗ chết.

Nàng thông minh, nàng mưu lược, nàng vô tình chẳng qua cũng bởi nàng chịu nhiều tổn thương. Nàng có danh vọng, có quyền lực, có tiền tài nhưng thứ nàng muốn có nhất nàng lại k hề có: tình thân.

Ước nguyện cùng sao băng? 1 giây phút yếu đuối đó lại đem đến cho nàng tình thân, gia đình, kể cả tình yêu mà nàng chưa hể có. Kiếp trước nàng k có thân nhân, kiếp này đã có, nàng sẽ không để cho bất cứ ai làm hại đến những người quan trọng đối với nàng.

Nàng độc ác, bởi đơn giản, nàng yếu đuối.
———————————————-
Ta nguyện vì nàng trả giá hết cả. Nàng độc ác thì có sao? Tay nàng thấm đẫm máu tanh nhân gian thì sao? Đối với ta, nàng mãi là nàng, người mà kiếp này chiếm trọn trái tim ta… Thiên đường hay địa ngục, ta sẽ luôn luôn ở bên cạnh nàng, không bao giờ chia xa, chẳng bao giờ ly biệt … mãi mãi và mãi mãi
Chương 1: Trương Tuyết

Đó là 1 buổi tối thứ năm yên bình như bao ngày khác. Ánh trăng trên cao tỏa ra thứ ảnh sáng hiền hòa bao phủ khắp thế gian, tựa như vòng tay ấm áp của người mẹ nhẹ nhàng ôm đứa con bé nhỏ lâu ngày xa cách vào lòng mình vậy. Gió từng cơn khẽ lay động lòng người, xóa tan sự mệt mỏi tích tụ của 1 ngày dài lăn lộn với những bon chen, tranh đấu

Hôm nay quả là yên bình. Nhưng sự yên bình đó dường như không với tới đc tâm hồn lạnh lẽo của mĩ nhân đang sắc lạnh ngắm nhìn những con người giờ phút này đang quỳ gối trước mặt nàng vậy. Ánh trăng từ từ chiếu đến người nàng, dường như càng làm cho vẻ mị hoặc của người con gái ấy tăng lên gấp bội. Dung mạo nàng dần dần hiện rõ, khiến cho tất cả mọi người ở trong căn phòng đó không khỏi than rằng “đẹp, nàng thật sự rất đẹp”. Làn da nàng tựa bạch ngọc nghìn năm không tì vết, mái tóc nàng đen dài, buông thõng đến thắt lưng, tơ mượt không khác gì thác nước mà trong những bức tranh phong cảnh không thể thiếu. Ngũ quan nàng cân đối với đôi mắt lanh lợi, ngập tràn sự thông minh cùng mê đắm, đôi môi nàng tựa cánh hoa anh đào đến mùa khởi sắc, căng mọng sức sống cùng với ý cười luôn thường trực nơi đây. Nàng như một bức tượng thần tiên, làm cho người người khi nhìn thấy nàng phải trầm trồ, than phục. Nhưng từng câu nói được thốt ra lại làm cho mọi người nhớ lại rằng, nàng không phải là thần tiên, nàng là ác quỷ, thậm chí so với ác quỷ, nàng còn độc ác hơn gấp nghìn vạn lần. Đúng vậy, nàng độc ác, thật sự độc ác, không việc gì là nàng không dám làm, đối đầu với nàng chỉ có 1 kết cục, CHẾT, bất kể người đó là ai. Không phải những kẻ đang quỳ gối trước mặt nàng chính là “người thân” của nàng hay sao?

“Trương Tuyết, con tiện nhân kia, người bắt chúng ta đến đây làm gì?” một giọng nói khẽ vang lên đánh thức mọi người khỏi cơn mộng mị, tất cả đều hướng ánh nhìn về phía âm thanh được phát ra, chỉ thấy một cô gái tuổi chừng 25 – 26 tuổi với ánh nhìn đầy căm phẫn, trừng đôi mắt to tròn của mình về phía vị “thần nữ” kia.

“Ha ha… Chẳng lẽ đến giờ phút này ngươi còn không biết sao?” Một giọng cười uyển chuyển tựa nhạc âm vang lên, trong đó ẩn chứa sự nhẹ nhàng mà kiên quyết cùng với sự tự tin trời sinh không ai bằng. Nếu như không phải ở trong tình trạng này, có thể, mọi người sẽ nhìn nàng với con mắt thương tình, nghĩ rằng một nữ tử có giọng nói êm nhu như vậy thật sự là 1 con người nhân hậu tận tâm cam

“Thứ rác rưởi nhà ngươi định có âm mưu gì? Ta nói cho ngươi biết, dù gì ta cũng là Đại tiểu thư của Trương gia, nếu ngươi dám đụng đến ta, ta đảm bảo ngươi sẽ sống một cuộc sống không bằng chết” Từng tiếng ken két phát ra từ kẽ răng của người đẹp đang bị trói chặt quỳ dưới sàn nhà. Mọi người không khỏi 1 phen cười thầm. đã đến nước này rồi, ngươi còn ở đó to mồm, không sợ mình không được chết đau đơn hay sao?

“Đúng vậy, ta nhớ rõ ngươi là ai, Trương An ạk…. Bởi dù gì, chúng ta cũng là chị em mà, không phải sao, chị cả….” Đúng thật nực cười, chị cả, hai tiếng đó không ngờ cũng có 1 ngày Trương Tuyết ta phải dùng đến. Chị EM ư? Đã có một giây phút nào người cô kêu một tiếng chị kia làm tròn tư cách của 2 từ mà cô vừa nói không? Chị EM nhà người ta đùm bọc, chem chở lẫn nhau, có cãi vã cũng như đôi ba ngày. Còn kẻ đang quỳ dưới kia, từ lúc cô chào đời, luôn khinh bỉ, sỉ nhục, hãm hại cô, thậm chí nhiều lần dồn cô vào tử địa. Nếu không phải cô có thực lực, cô gan dạ mưu trí thì có lẽ giờ này nhà họ Trương đã không còn một Tam tiểu thư nữa rồi.

“Ngươi không xứng mở mồm ra xưng chị gọi em với An, ngươi không xứng” liếc ánh mắt sang bên cạnh thiếu nữ xinh đẹp, mọi người không khỏi cảm thấy thương tiếc cho nam tử vừa cất tiếng nói kia. Chàng ta cũng có thể coi là một mỹ nam, chỉ tiếc rằng ánh mắt chàng so với Trương An có 9 phần giống nhau, vừa độc ác lại mang vẻ khinh người thuần túy

“Nhà họ Trương ta cũng nuôi lắm chó thật. Hết chó cái giờ lại đến chó đực. Thật không hiểu sao nữa? Đêm hôm còn thi nhau sủa, chẳng lẽ lũ chó đó muốn bị ta diệt trừ như vậy sao?” Mỹ nhân “thần tiên” lại lên tiếng, chỉ có điều, lần này sự dịu dàng của nàng đã không còn, thay vào đó là sự diễu cợt cùng sự lạnh lùng không thể chem dấu

Nàng đưa ánh mắt đến trước “con chó” vừa lên tiếng, cũng tức Nhị công tử Trương gia, Trương Hiểu, anh hai của nàng. Cảm nhận được sự đem dọa trong lời nói của nàng, Trương Hiểu lập tức im lặng, không dám nói gì nữa. Đây… đây thật sự là con nhỏ từng bị ta với chị cả đuổi đánh, từng bị chúng ta khinh nhục hay sao?? Đáng sợ, thật sự quá đáng sợ. Ánh mắt đó,… ánh mắt đó thật sự quá đáng sợ

“Ngươi,… ngươi định làm gì Hiểu, đồ đê tiện ngươi…” câu nói chưa dứt thì trên mặt Trương An đã in hằn năm ngón tay. Một giọt máu hồng men theo bờ môi của cô chảy xuống, làm cho ả, một kẻ đanh đá, nanh độc bỗng dưng trở thành 1 con cún con sợ hãi, run lên bần bật

Nhìn hai kẻ run rẩy trước mặt, Trương Tuyết không tránh khỏi mỉm cười, đây là đại tiểu thư, nhị công tử hô phong hoán vũ của Trương gia sao? Thật đúng là loài chó, ngoài việc sủa bậy ra không làm nên trò trống gì cả

Bước qua 2 kẻ vô dụng kia, mĩ nhân thần tiên nhẹ nhàng đi đến bên nam nhân quỳ gối đằng sau. Nhẹ nhàng ngồi xuống, nàng vuốt vem mái tóc mềm mượt tựa tơ lụa hảo hạng của mình rồi cất tiếng nói nhẹ nhàng, tràn đầy tình cảm…

ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s