Truyện huyền huyễn

Liệt Hỏa Như Ca

Giới thiệu truyện Liệt Hỏa Như Ca
Truyện ngôn tình Huyền huyễn

Liệt Hỏa Như Ca là câu chuyện mỹ lệ với ngòi bút tài hoa của Minh Hiểu Khê chắc chắn sẽ đưa các bạn đi từ cảm xúc này đến cảm xúc khác. Hãy đọc và cảm nhận như hàng triệu độc giả Trung Quốc đã từng thổn thức vì Liệt Hỏa Như Ca. Mong rằng các bạn sẽ tìm được nhiều cảm xúc khi thưởng thức bộ truyện như đọc Tường Vi Đêm Đầu Tiên

*****

Liệt Như Ca – vị thiếu nữ hoạt bát đáng yêu, nóng bỏng như một ngọn lửa, kế thừa Liệt Hỏa sơn trang nhưng lại mang trong mình một thân phận bí ẩn, cố sự 19 năm trước cùng tình yêu xoay quanh 3 chàng trai cuốn nàng vào cuộc tranh đoạt giang hồ đầy sóng gió…

Phong – Mạnh mẽ lạnh lùng, dứt khoát tàn nhẫn, là người Như Ca trao trọn trái tim nhưng lại ruồng bỏ nàng. Mấy ai biết sâu tận trái tim y là nỗi thống khổ cùng cực…

Ngọc – dịu dàng ấm áp, tính cách trầm tĩnh, thầm yêu Như Ca nhưng vì thân thể tàn tật chẳng dám nói ra. Liệu y mãi chỉ là một “hảo sư huynh” của nàng…?

Tuyết – Trăm năm lạnh giá, trăm năm đợi chờ, bất tử nhưng cô độc, cả đời chỉ yêu một người con gái, nguyện làm tất cả vì nàng. Thế nhưng: “Nàng vĩnh viễn sẽ không yêu ngươi đâu!”…

Lạc Dương.
Phẩm Hoa lầu.
Hoa đại nương khẽ nhấc ngón tay ngà ngọc của mình lên, nhón lấy một quả nho trong suốt, điềm tĩnh hướng về năm tiểu nha đầu phía trước hỏi:
-Các ngươi vì sao muốn gia nhập Phẩm Hoa lầu của chúng ta?
Tiểu nha đầu xinh xắn tên Hương Nhi òa lên một tiếng, quỳ ra đất, mắt ngập tràn lệ bảo: – M ẹ muội mấy ngày trước đột nhiên mắc phải ác bệnh, trị không khỏi nên qua đời, khổ cho muội gia cảnh bần hàn không đủ tiền mai táng… Cầu xin tỷ hãy thu nhận muội, mọi thứ muội đều làm được… chỉ cần có thể chôn cất mẹ thì việc gì muội cũng chấp nhận!
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Hoa đại nương quét mắ t qua một lượt, thấy ba ả nha đầu kia đều nước mắt rưng rưng, vẻ mặt đau khổ, nói cho cùng cũng vì hoàn cách bất đắc dĩ mới phải bán thân vào Phẩm Hoa lầu. Tuy nhiên, trong số ấy có một tiểu cô nương mặc áo đỏ, nàng ta đang tròn đôi mắt sáng của mình ra mà ngó dáo dác, lại còn mỉm cười nhìn lại thị. Thị trong lòng lấy làm lạ, tiểu nha đầu này thoạt trông da sáng thịt mịn, không giống cái vẻ đã từng nếm qua khổ ải, cứ dịu dàng thuần khiết hệt như một đóa hoa nhỏ bên suối vậy, so với đám nha hoàn nữ trước đây thật là không giống chút nào.
-Ngươi nói xem!
Ngón tay ngọc của Hoa đại nương chỉ vào tiểu nha đầu mặc áo đỏ ấy.
Tiểu nha đầu áo đỏ gương mặt cười tươi như hoa, vui vẻ đáp:
– Muội là vì ngưỡng mộ.
-Ngượng mộ ư? – Ph ải đó! Phẩm Hoa lầu được xưng tụng là thiên hạ đệ nhất lầu, tên tuổi to lớn không gì sánh bằng. Muội nghĩ nếu đã buôn bán thành công như thế tất phải có điểm đáng học hỏi, cho nên mới không quản ngàn dặm xa xôi đến nơi đây, chỉ hy vọng tỷ có thể cho phép gia nhập!
“Khục!” Hoa đại nương thiếu chút nữa đã bị quả nho chẹn họng, vỗ vỗ ngực ho sặc sụa.
Tiểu nha đầu áo đỏ vội vàng chạy ra đằng sau, từ tốn vỗ vào lưng thị, thánh thót cười bảo:
– Vừa gặp đại nương tỷ một thoáng thôi, muội đã hiểu được tại sao Phẩm Hoa lầu lại có thể vang danh khắp thiên hạ rồi.
Hoa đại nương sững sờ:
– Tại sao vậy? – T ỷ khí chất cao nhã, mỹ lệ nhưng không phô trương, đoan trang mà không cứng nhắc, Phẩm Hoa lầu có một người như thế trông nom, muốn không thành công cũng thật là khó đó.
Hoa đại nương không nhịn được, bật cười:
– Ta cũng chỉ là một ả nha đầu sai vặt ở đây, có phải người chủ sự đâu chứ. Ti ểu nha đầu áo đỏ che miệng lại, kinh ngạc thốt:
– Không thể nào! Người như đại nương tỷ đây còn còn phải chịu thiệt thòi như thế, đủ thấy Phẩm Hoa lầu quả là chốn đầm rồng hang hổ không thể xem thường rồi!
Hoa đại nương khoát tay cười bảo: – Ti ểu nha đầu nhà ngươi mở miệng ra là có thể nói lời mật ngọt ngay, được rồi được rồi, thôi thì nhận ngươi cũng được… Bích Nhi, mang một lượng bạc ra đây tặng cho nàng ta.
Tỳ nữ tên Bích Nhi ứng lời lui ra.
– Phải rồi, tên của ngươi là…
Tiểu nha đầu áo đỏ mặt mày tươi tắn đáp:
– Tên muội là Như Ca.
– Như Ca à?
Hoa đại nương trầm ngâm nói:
– Sau này ở đây ngươi gọi là Ca Nhi vậy.
-Đa tạ đại nương! Có điều…
Như Ca ngoảnh sang bốn tiểu nha đầu còn lại, muốn nói nhưng cứ ngập ngừng.
-Nói đi!
– Đại nương tỷ chỉ cần mỗi mình muội sao? Các nàng ấy thoạt trông cũng rất muốn được làm việc đó. Hương Nhi quỳ trên mặt đất, nước mắt rơi như mưa, dáng điệu xót thương vô cùng, khiến cho trong lòng Như Ca như phát sinh một loại cảm giác day dứt.
Hoa đại nương lãnh đạm nói:
– Phẩm Hoa lầu là nơi để khách nhân mua vui, nếu như bọn họ cả ngày cứ phô cái vẻ mặt khóc lóc đưa đám thế này ra thì còn thể thống gì nữa.
Như Ca hướng về phía Hương Nhi nháy mắt, mỉm cười bảo: – Đại nương, Hương Nhi tỷ tỷ cũng là vì vừa mới mất đi mẫu thân nên tâm tình mới ảo não như thế, đợi mấy ngày nữa sau khi mẫu thân tỷ ấy được chôn cất tự nhiên sẽ khá lên thôi, hơn nữa Hương Nhi tỷ tỷ vừa xinh đẹp lại vừa nhân ái, nhất định sẽ trợ giúp cho đại nương người thật tốt. Hương Nhi tỷ tỷ, tỷ nói có phải không?
Hương Nhi trước đây bán thân ch ôn mẹ ngoài chợ đã mấy ngày nhưng không có ai đến mua, mắt thấy hậu sự của mẹ mình không thể kéo dài lâu, cảm thấy chỉ còn cách vào Phẩm Hoa lầu làm tỳ nữ là lối thoát duy nhất, nào còn được phép nghĩ ngợi nhiều, nghe thế thì luôn thanh đáp:
– Đúng vậy! Đúng vậy!
Hoa đại nương nhướng mày lên, liếc mắt nhìn sang Như Ca lúc này đang chắp tay ra vẻ cầu xin, thầm nghĩ tiểu nha đầu này cũng thật thú vị đấy!
oOo
Phẩm Hoa lầu ở Lạc Dương.
Thiên hạ đệ nhất lầu. Rượ u ngon của Phẩm Hoa lầu, từ thứ rượu nổi tiếng mà đám hoàng thân quý tộc ưa dùng cho đến loại rượu vô danh trong chốn hoang sơ thôn dã, chỉ cần người nếm qua một lần rồi thì có thể uống đến say sưa ngây ngất, lênh đênh bay bổng chẳng khác gì thần tiên.
Món ngon của Phẩm Hoa lầu, bất kể là sơn hào hải vị hay thức ăn tầm thường đều ngon đến mức khiến người ta như muốn nuốt luôn cả lưỡi.
Tuy nhiên, thứ hấp dẫn nhất của Phẩm Hoa lầu lại chính là người. Mỹ nhân.
Mỹ nhân khiến kẻ khác phải điên đảo thần hồn. Có m ỹ nữ thân người quyến rũ tận xương, có mỹ nữ vóc hình thanh nhã cao quý, có mỹ nữ dáng vẻ thuần khiết thẹn thùng, có mỹ nữ tươi tắn thông thường, dạo gần đây còn thịnh hành loại mỹ nữ xinh đẹp vẻ hoang dã.
Tóm l ại, chỉ cần người đến Phẩm Hoa lầu thì luôn luôn có thứ hợp với người! Còn nếu như người chưa hài lòng, sẽ thay tới đổi lui cho đến khi người hả dạ mới thôi!
À à, xin chớ hiểu lầm, Phẩm Hoa lầu tuyệt không phải là một kỹ viện bình thường.
Nó chính là… Nói chính xác, nó là m ột dạng môi giới trung gian, những cô nương treo biển hành nghề tại nơi đây đều có thể tự do đến đi, tự do đặt ra giá cả, tự do chọn mặt khách hàng, tự do ước định thời gian hầu tiếp, thậm chí có thể tự do lựa chọn nội dung “phục vụ”. Đương nhiên, Phẩm Hoa lầu cũng phải có lợi nhuận trong việc này, vì thế mỗi cô nương hàng tháng đều phải giao nộp một khoảng thuế kim nhất định (có điều khoảng tiền này cũng không nhiều, như thế mới có thể thu hút thêm các mỹ nữ “chất lượng” khác).…

ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s