Truyện huyền huyễn

Đừng Nói Lời Tạm Biệt

Giới thiệu truyện Đừng Nói Lời Tạm Biệt
Ngôn tình Ngược

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Thể loại: Truyện Ngôn Tình

10 chương | Full

Giới thiệu:

Trong truyện cổ tích, cuối cùng, hoàng tử tìm được cô bé lọ lem, từ nay hai người sống một cuộc sống vui vẻ hạnh phúc …

Anh thực sự là hoàng tử, còn cô cũng là cô bé lọ lem hàng thật giá thật, dung mạo không xuất sắc như anh, trí tuệ cũng không thông minh như anh, tính cách cũng không kiên cường như anh; so sánh với anh, cô rất an tĩnh, rất đơn thuần, cũng quá bình thường vô kì……

Cô biết anh vì người bạn gái là cô mà thương thấu tâm can, cũng hao tổn tâm trí, cho nên càng muốn hỏi anh … vì sao lại yêu thương cô?

Những bước đi tình yêu của họ, vẫn luôn nằm trong bàn tay anh, còn cô chỉ bị động đi theo, anh tính toán tất cả mọi kế hoạch cho cả hai hoàn mĩ không sứt mẻ, khi nào yêu đương, khi nào đính hôn, khi nào kết hôn, khi nào sinh em bé, ngay cả cô học khoa gì cũng theo sự lựa chọn của anh;

Nhưng, cái cô muốn kỳ thực không phải anh nói cho cô nên làm thế nào, mà chỉ là hy vọng anh ôn nhu hỏi cô một câu:“Em muốn cái gì?”

Văn án

Anh từng, cách hạnh phúc rất gần rất gần, gần đến mức cho rằng vừa đưa tay là có thể chạm đến thiên đường.

Nhưng mà, khi vươn tay ra rồi, mới phát hiện cái gọi là hạnh phúc, chỉ là bong bóng xà phòng không chịu nổi tổn thương, chạm nhẹ cũng bị vỡ ra.

Mà tình yêu, tựa như nắm cát ở trong tay, càng dùng sức muốn nắm chặt nó, thì nó càng nhanh chóng chảy qua các kẽ hở của ngón tay, bất luận nắm chặt như thế nào cũng chỉ là phí công.

Tỉnh mộng, tâm lạnh, tình yêu cũng mất đi rồi, bất lực nhìn thấy hạnh phúc trong lòng bàn tay chỉ là hư không.

Chăm chú nhìn hai lòng bàn tay trống rỗng, từ nay, không bao giờ tin tưởng vào thiên đường, không tin hứa hẹn, càng không tin…tình yêu.

Chương 1

Trong truyện cổ tích, hoàng tử cuối cùng cũng tìm được cô bé lọ lem, hai người có một cuộc sống vui vẻ hạnh phúc.
Nhưng là, tác giả vĩ đại không nói cho cô, bọn họ sau khi kết hôn có cãi nhau hay không? Hoàng tử có phải thực sự cả đời chỉ yêu cô bé lọ lem, không có người khác hay không? Cô bé lọ lem có thể thích ứng cuộc sống hoàng cung hay không……
Cho tới bây giờ, không có một truyện cổ tích nào nói về cuộc sống của hoàng tử và cô bé lọ lem sau khi kết hôn.
Cô muốn biết, thực sự rất muốn rất muốn!
Ánh mặt trời giữa trưa ấm áp quanh quẩn trên người, Hạ Vịnh Tự lười biếng nằm ngủ trên ghế, bên tai truyền đến những câu truyện ngắt quãng, mà đề tài hot nhất có thể làm những cô thiếu nữ xuân xanh này cảm thấy hứng thú, tất nhiên là hoàng tử tiền nhiệm trong trường học của họ.
Doc truyen teen
Rất theo lối cũ, nhưng đó là một đoạn quá trình mà mỗi thiếu nữ trưởng thành tám chín phần mười đều từng trải qua, tốt nghiệp một năm rồi, đến nay cũng không thể quên được, học hành bao năm qua tới thành đạt to lớn trong sự nghiệp, hư hư thực thực cùng ai yêu đương, mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân, thậm chí một cái biểu tình nhướng mày đẹp trai, đều có thể khiến các cô hưng phấn thét chói tai mà thảo luận thật lâu. .
Tai phải truyền đến một câu “Quan Tử Tu”, tai trái lại truyền đến một câu “Quan Tử Tu”, cô cho tới bây giờ, chưa bao giờ tham gia, cũng chưa từng cùng khác nói về những vấn đề này.
Tuy rằng, trái tim cô cũng từng dợn sóng, cô cũng từng thầm mến si mê, không thể tự kiềm chế với một người trong số đó
Anh rất tuấn tú, điểm ấy ai cũng không thể phản bác.
Cô còn biết, không chỉ mình anh, mỗi người trong Quan gia, đều là tuấn nam mĩ nữ, cứ là sản phẩm của Quan thị thì điều này chắc chắn.
Anh không quá sôi nổi, với ai cũng đạm mạc lịch sự, khí chất trầm tĩnh, thành tích nổi bật xuất sắc, nhất cử nhất động trong trường đều được chú ý, dễ dàng chiếm được trái tim và tâm trí của những cô thiếu nữ.
Bất cứ lúc nào thấy anh, cũng chỉ là bình tĩnh…bình tĩnh, trước mặt sau lưng thong thả đạm mạc, chưa có ai từng thấy anh không khống chế được cảm xúc của mình.
Có lẽ, chính vì sự lạnh lùng và xa vời ấy, lại khiến cho những cô gái này si mê anh không thôi.
Không phải người ta thường nói, khoảng cách mang đến hảo cảm, ảo tưởng luôn luôn là đẹp nhất hay sao?
Chủ đề của tổ buôn chuyện, từ những cử động mới nhất của thần tượng, lạc đến bàn xem mẫu con gái thế nào mới có thể lọt vào tầm mắt của anh, chiếm lấy trái tim anh……
Mẫu con gái thế nào nhỉ…… Hạ Vịnh Tự cúi đầu trầm ngâm. Cô cũng muốn biết.
Điện thoại di động trong túi áo khoác đổ chuông, tiếng chuông không lớn, không đến mức thu hút sự chú ý của người khác, nhưng vừa nghe thấy tiếng chuông độc nhất vô nhị kia, trong lòng cô vẫn cả kinh, theo bản năng nhìn trái nhìn phải rồi mới nhanh chóng nhận điện thoại.
“Ăn cơm trưa chưa?” Điện thoại vừa thông đã truyền đến câu này.
“Rồi!” Cô hạ giọng, cúi thấp xuống, đầu áp vào trong vòng tay, che che lấp lấp việc nói chuyện điện thoại.
“Thật không?” Câu hỏi thật ngắn gọn, giống phong cách của anh, nhưng ngữ điệu rõ ràng đang tra khảo cô.
“Thức ăn có trong hộp tiện lợi (chính là cái cặp lồng của dân ta) đã ăn hết, cơm chỉ còn lại một phần tư thực sự ăn không nổi.” Thành thực báo cáo.
Đối phương lúc này mới tin lời nói của cô.“Đừng để cho anh biết em lại giảm béo linh tinh đấy.”
Không thể trách người ta không tin tưởng cô, thật sự là cô đã từng có hồ sơ phạm tội, giảm béo linh tinh, kết quả sức khoẻ không thể chống đỡ nổi mà đi thi bài trắc nghiệm thể lực chạy 800 mét.
Chuyện này anh nhớ mãi.
Chỉ một câu nói lại khiến cô chột dạ.
Dù sao anh cứ gắt gao nhớ kỹ vết sẹo cũ tám trăm năm trước là được!
“Anh từ Đài Bắc gọi điện về, chỉ để hỏi cái này?” Khẩu khí của cô không che giấu được thất vọng.
“Không phải Đài Bắc. Bọn anh ở Vân Lâm.”
“Anh về rồi!” Cô kêu lên, vô tình biểu hiện sự vui sướng, cũng triệt để làm hài lòng một người khác.
Ngữ điệu anh trầm nhẹ.“Tan học anh tới đón em.”
“Không, anh đừng tới!” Cô phản ứng theo trực giác, thốt lên.
truyen ma
“Hử?” Anh hừ nhẹ, âm cuối hơi cao lên, không tiếng động hỏi, cô thậm chí có thể tưởng tượng ra vẻ mặt anh hơi nhíu mày.
“Cái kia…… À…… ý em là, em sẽ về cùng bạn, anh không cần đến đây đâu…… Em, sau đó em sẽ đến nhà tìm anh.” Cô lắp bắp giải thích.
Lời nói này dường như đã thuyết phục được anh, anh nhẹ nhàng trả lời một tiếng.“Vậy em chú ý an toàn cho mình đấy.”
“Vâng, biết rồi.” Tuy rằng cảm thấy mình “được” đối xử như học sinh tiểu học, chỉ thiếu không có lời dặn dò “Sang đường phải chú ý đèn xanh đèn đỏ”, cô vẫn như cũ ngoan ngoãn gật đầu, cảm giác “được” quản thực hạnh phúc.
Cúp điện thoại, lại nhìn quanh bốn phía, xác nhận không ai chú ý đến mình.
Đúng vậy, cô luôn luôn không thích được người khác chú ý đến, cô im lặng, bình tĩnh, trần tục, không có hiệu suất mạnh mẽ, cũng không có bề ngoài xuất chúng, đi đến đâu cũng sẽ bị lãng quên trong góc, phủ trong đám đông, cùng nhân vật tiêu điểm trong lời của họ, thế nào cũng không so sánh được.
Luôn luôn là như thế.
Cô thật không hiểu, một người con gái như cô, tiện tay quơ một cái có thể được cả một nắm to, anh rốt cuộc thích cô ở điểm nào chứ?
Hai năm, cô vẫn không hiểu, mà cũng khó tưởng tượng ra sự gặp nhau rồi phát triển thành như vậy.
Tắm rửa xong, Quan Tử Tu quay lại trong phòng, chăm chú nhìn bạn gái đang ngồi trên giường anh, cô đang ôm con mèo hello kitty màu phấn hồng, cằm đặt trên gối không biết đang suy nghĩ gì.
…Đọc truyện tại đây

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s